Chủ Nhật, 13 tháng 2, 2011

Tiến bộ kinh tế không đủ để “cầm quyền mãi mãi”
Tunisia và Ai Cập đều có chỉ số phát triển con người khá cao và đạt nhiều thành tựu phát triển trong thời gian qua. Nhưng hai vị Tổng thống đều đã chấp nhận ra đi. Bài học từ thế giới Ả-rập là một nền kinh tế tốt chưa hẳn đã đi kèm với một nền chính trị tốt, và trong cùng một thời điểm, nền chính trị và nền kinh tế của một quốc gia có thể tiến hóa theo hai xu hướng ngược nhau.Cách mạng hòa nhài ở Tunisia đã lật đổ Tổng thống Zine El Abidine Ben Ali. Ảnh: Reusters LTS: Từ những biến động gần đây ở Tunisia và Ai Cập, dẫn tới việc hai vị Tổng thống phải dứt áo ra đi sau hàng chục năm cầm quyền, học giả Dani Rodrik đã có bài phân tích sâu về mối liên hệ giữa phát triển kinh tế và ổn định chính trị. Đây là một cách đặt vấn đề tương đối thú vị theo chủ quan của tác giả, và cần được tranh luận một cách thẳng thắn, khoa học.Mời độc giả nhập ý kiến thảo luận vào hộp phản hồi phía dưới hoặc gửi về vef (a) vietnamnet.vnDani Rodrik là Giáo sư Kinh tế chính trị học tại Trường Quản lý Nhà nước John F. Kennedy thuộc Đại học Harvad, và là tác giả của cuốn sách: Một kinh tế học, nhiều phương thức: Toàn cầu hóa, Các thể chế và Tăng trưởng kinh tế. (One Economics, Many Recipes: Globalization, Institutions, and Economic Growth)Chính trị và kinh tế có thể tiến hóa trái ngượcCó thể phát hiện đáng chú ý nhất trong Báo cáo phát triển con người - báo cáo thường niên lần thứ 20 của Liên Hợp Quốc mới công bố gần đây, là thành tựu xuất sắc của các quốc gia Hồi giáo tại Trung Đông và Bắc Phi trong lĩnh vực này.Về Chỉ số phát triển con người (HDI), Tunisia xếp hạng thứ 6 trên tổng số 135 quốc gia, một thành tựu vượt bậc của quốc gia này sau hơn 4 thập niên phát triển, cao hơn cả Malaysia, Hồng Kông, Mexico và Ấn Độ. Ai Cập đứng ở vị trí thứ 14, thấp hơn một chút.Chỉ số HDI đo lường sự phát triển mà trong đó các thành tựu y tế và giáo dục được đánh giá quan trọng ngang bằng với tăng trưởng kinh tế. Ai Cập, và đặc biệt là Tunisia có thể không xuất sắc lắm trên bình diện tăng trưởng kinh tế, nhưng hai quốc gia này đã thực sự thành công trên các chỉ số phát triển khác.Với tuổi thọ trung bình là 74, người dân Tunisia có tuổi thọ cao hơn cả Hungary và Estonia, là hai nước có thu nhập bình quân đầu người cao gấp đôi Tunisia. Khoảng 69% trẻ em tại Ai Cập được đến trường, một tỷ lệ cao hơn rất nhiều so với Malaysia - một quốc gia giàu có hơn Ai Cập. Rõ ràng, Tunisia và Ai Cập đã thành công trong việc cung cấp các dịch vụ xã hội, và phân phối lợi ích của tăng trưởng kinh tế một cách rộng rãi.Tuy nhiên, trên thực tế những thành tựu phát triển của hai quốc gia này cũng không cứu vãn nổi hai chính phủ đương nhiệm của chúng. Trong những ngày này, người dân tại Tunisia và Ai Cập đang nổi giận với các chính phủ của họ, và yêu cầu thay thế một chính phủ mới.Nếu Tổng thống Zine El Abidine Ben Ali của Tunisia hay Tổng thống Hosni Mubarak của Ai Cập hi vọng rằng họ sẽ dành được sự ủng hộ chính trị bởi những thành tựu phát triển, thì hẳn bây giờ họ đang thất vọng sâu sắc.Một bài học mà thế giới Ả-rập đã cung cấp cho chúng ta, đó là một nền kinh tế tốt chưa hẳn đã đi kèm với một nền chính trị tốt, và trong cùng một thời điểm, nền chính trị và nền kinh tế của một quốc gia có thể tiến hóa theo hai xu hướng ngược nhau. Mặc dù đúng là các phần lớn các quốc gia giàu có trên thế giới đều đã thiết lập được nền dân chủ, nhưng nền chính trị dân chủ không hẳn đã là điều kiện cần và đủ cho phát triển kinh tế trong dài hạn (khoảng vài thập niên).Mặc dù đạt được nhiều thành tựu trong phát triển kinh tế, nhưng Tunisia, Ai Cập và nhiều quốc gia Trung Đông khác vẫn đang phải chung sống với nền chính trị tập quyền, được cai trị bởi một nhóm "cánh hẩu", đi kèm với sự lan tràn của tham nhũng, chủ nghĩa thân hữu, và gia đình trị. Thứ bậc xếp hạng về tự do chính trị và tham nhũng của các quốc gia này tương phản sâu sắc với thứ bậc về các chỉ số phát triển.Freedom House (một tổ chức phi chính phủ của Mỹ thành lập từ năm 1941 nhằm thúc đẩy nền dân chủ, tự do chính trị và nhân quyền trên thế giới) đã cho biết, kể từ khi diễn ra cuộc "cách mạng Jasmine" tại Tunisia gần 3 tháng qua, "các nhà cầm quyền vẫn tiếp tục đàn áp, bắt giữ và bỏ tù các nhà báo, blogger, các nhà hoạt động nhân quyền và các nhà chính trị đối lập". Còn Chính phủ Ai Cập xếp hạng thứ 111 trên 180 quốc gia về chỉ số tham nhũng, theo điều tra năm 2009 của Tổ chức Minh bạch Quốc tế (Transperancy International).Và tất nhiên, điều ngược lại cũng đúng: Ấn Độ đã thiết lập nền dân chủ kể từ thời điểm giành độc lập vào năm 1947, nhưng quốc gia này vẫn không thoát khỏi quá trình tăng trưởng thấp trong suốt hơn 30 năm, cho đến tận những năm đầu tiên của thập kỷ 1980.Thể chế chính trị phải hoàn thiện cùng kinh tếMột bài học thứ hai là: tốc độ tăng trưởng kinh tế nhanh chóng sẽ không tạo điều kiện cho sự ổn định chính trị, trừ khi các thể chế chính trị chủ động tự hoàn thiện dần và cùng trưởng thành với nền kinh tế. Trên thực tế, tự thân tăng trưởng kinh tế sẽ tích lũy các điều kiện kinh tế và xã hội để tạo ra bất ổn định chính trị vào thời điểm chín muồi.Nhà khoa học chính trị lỗi lạc người Mỹ, Samuel P. Huntington (1927-2008), đã chỉ ra cách đây hơn 40 năm rằng, "các biến đổi xã hội và kinh tế - đô thị hóa, sự phát triển của dân trí và giáo dục, và sự phát triển của truyền thông đại chúng - tất cả sẽ làm gia tăng nhận thức chính trị, nhân rộng các nguyện vọng chính trị, và mở rộng sự tham gia chính trị". Ngày nay, bên cạnh những yếu tố như Huntington chỉ ra, thì các mạng xã hội như Twitter và Facebook đã trở thành các yếu tố mới để thúc đẩy sự tham gia chính trị, đặc biệt là khi nền kinh tế tăng trưởng nhanh chóng.
Người biểu tình Ai Cập vui mừng khi Tổng thống tuyên bố từ chức. Ảnh: APNhững lực lượng này sẽ trở nên mạnh mẽ nhất khi khoảng cách giữa sự tham gia xã hội và chất lượng của các thể chế chính trị ngày càng trở nên cách biệt. Có hai mô thức ứng phó của các thể chế chính trị đối với các nguyện vọng chính trị của nhân dân. Mô thức thứ nhất: khi các thể chế chính trị của một quốc gia đã trưởng thành, thì các thể chế này sẽ đáp ứng các nguyện vọng chính trị của nhân dân thông qua sự điều tiết, hành động và phát ngôn.Mô thức thứ hai: khi các thể chế này vẫn còn chưa phát triển, chúng sẽ tìm cách dập tắt các nguyện vọng và hi vọng chính trị của nhân dân, với hi vọng rằng các nguyện vọng và hi vọng này sẽ tự biến mất, hoặc sẽ được bù đắp bởi các thành tựu trong phát triển kinh tế.Những sự kiện đang diễn ra tại Trung Đông đã chứng minh rõ ràng tính mỏng manh của mô thức thứ hai. Những người biểu tình tại thủ đô Tunis của Tunisia và thủ đô Cai-rô của Ai Cập không phản ứng với sự thiếu cơ hội kinh tế hay các dịch vụ xã hội nghèo nàn. Họ tập hợp lại đển chống lại một thể chế chính trị chuyên quyền, tham nhũng, và khiến họ cảm thấy bị cô lập với phần còn lại của thế giới.Bài học cho toàn thế giớiCó thể ở đâu đó, vẫn có những thể chế chính trị có khả năng xử lý được các tình huống kiểu này. Người ta có thể nghĩ đến các hệ thống chính trị mang tính phản ứng, vốn không hoạt động dựa trên các cuộc bầu cử tự do và sự cạnh tranh giữa các đảng chính trị. Có thể chỉ ra trường hợp một số quốc gia như Oman hay Singapore, là những nền chính trị chuyên chế vẫn duy trì được quyền lực một cách hài hòa cùng với tốc độ tăng trưởng kinh tế cao.Điều này giúp ta liên tưởng đến Trung Quốc. Tất nhiên là Trung Quốc không phải là Tunisia hay Ai Cập. Chính phủ Trung Quốc đã tiến hành thử nghiệm về "dân chủ cơ sở", và đang cố gắng tiêu diệt nạn tham nhũng. Tuy vậy, các cuộc phản ứng vẫn đang gia tăng tại lục địa này trong suốt thập niên vừa qua.Giới lãnh đạo Trung Quốc đang hi vọng rằng sự tăng trưởng nhanh chóng trong mức sống và các cơ hội kinh tế rộng mở của người lao động sẽ làm giảm căng thẳng xã hội và chính trị. Đó là lý do tại sao họ đặt mục tiêu đạt tỷ lệ tăng trưởng kinh tế hàng năm lên tới 8% hoặc cao hơn - một con số ngoạn mục mà họ tin rằng qua đó sẽ giúp kiềm chế căng thẳng xã hội.

http://www.baoblog.net/2011/02/uyen-linh-idol-2010-song-nho-scandal.html

http://www.baoblog.net/2011/02/kinh-hoang-vu-tu-tu-vao-16h55-ngay.html
[QUOTE=nguoiduathu báo tử;640105][QUOTE=tuanbe;640019]cuối cùng anh ấy cũng đi,buồn quá,ra đi không kèn không trống,chỉ có vài chục tỷ $ đút túi sang Dubai chơi,không biết ai được lợi nhất trong vụ này[/QUOTE]Nuốt không trôi đâu! ác giả ác báo: [QUOTE][B]Thụy sĩ phong tỏa những tài sản được cho là của cựu tổng thống Ai Cập Mubarak.[/B]Reuters đưa tin,Bộ ngoại giao Thụy sĩ nói rằng họ vừa phong tỏa những tài sản rất có thể thuộc sở của ông Hosni Mubarak, người mới vừa từ chức tổng thống Ai Cập sau 30 năm cầm quyền.Ngay sau khi ông tổng thống Ai Cập từ chức, phát ngôn viên bộ ngoại giao Thụy sĩ Lars Knuchel bảo: "tôi có thể nói chắc chắn rằng Thụy sĩ vừa phong tỏa những tài sản của ông cựu tổng thống Ai Cập, và quyết định phong tỏa này có liệu lực ngay lắp tự. Mọi tài sản từ nay sẽ bị phong tỏa trong vòng ba năm." Tuy nhiên, ông này không nói những tài sản đó đáng giá bao nhiêu hoặc được cất giữ ở nơi nào.Bộ ngoại giao cho biết họ cũng sẽ chú ý đến tài sản của những người có mối quan hệ gần gũi với ông Mubarak, để giới hạn tình trạng thâm lạm ngân khố có thể xảy ra. Ông Mubarak và những người này không thể gả bán hoặc sang nhượng đất đai, nhà cửa, hay bất động sản.Những năm gần đây, Thụy sĩ đã cố gắng cải thiện hình ảnh của mình vốn bị xem là thiên đàng chuyên cất giấu những khoảng sản bất minh của những tay bất hảo chuyên thụt két ngân khố quốc gia.Thụy sĩ cũng đã phong tỏa tài sản của cựu tổng thống Tunisia Ben Ali, khi ông này bị hạ bệ hồi tháng rồi, và của ông Laurent Gbagbo xứ Ivory Coast khi ông này không chịu rút lui sau khi thua trong cuộc bầu cử.Nguồn:[url]http://www.reuters.com/article/2011/02/11/us-swiss-mubarak-idUSTRE71A5MX20110211[/url] [/QUOTE]Lâu lắm mới gặp lại Nhà báo Huy Đức: [QUOTE][B]Ai Cập: xe tăng không phải để nghiền nát nhân dân [/B][INDENT] [IMG]https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhas4H6TVSeJGXBfT5aiyWZ-RxdeTUYLoWm-Pf5kr0pAHOboaBCCg-S2TeopcSf8OrJRM8FDOJMhRkoxTE4kOXE4VckCFxKGn7BGn_emGaGqTUqa64TmhXGNRWMO7eOLDzSchDSS6eWZtfW/?imgmax=800[/IMG] Tôi tin rằng rồi lịch sử của đất nước Kim Tự Tháp sẽ mãi mãi khắc ghi hình ảnh những đoàn xe bọc thép biết dừng bánh, chứ không nghiền nát nhân dân của họ.[/INDENT] [URL="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2011/02/110211_mubarak_resign.shtml"]BBC[/URL] đưa tin: Phó Tổng thống Ai Cập, Omar Suleiman vừa phát biểu trên truyền hình rằng "[I]Tổng thống Hosni Mubarak từ chức[/I]". Tin ra lúc 16 giờ chiều giờ châu Âu khiến đám đông tại Quảng trường Tahrir ở Cairo reo hò mừng rỡ. Như thế, sau gần ba tuần dân chúng biểu tình, nhà lãnh đạo 82 tuổi phải ra đi sau ba thập niên cầm quyền liên tục. Cuộc cách mạng lật đổ Mubarak ở Ai Cập là cuộc nổi dậy không cần lãnh tụ, một cuộc nổi dậy bột phát đúng nghĩa từ dân chúng. Song tôi vẫn ấn tượng với hình ảnh những quân nhân tay bồng súng ngồi trên những đoàn xe bọc thép lại ân cần tươi cười với những người nổi dậy. Nếu đó là đoàn quân Giải phóng Trung Hoa thì chắc chắn Cairo đã đẫm máu. Nhưng những đoàn xe bọc thép của quân đội Ai Cập đã không như những đoàn xe bọc thép của quân Giải phóng Trung Hoa. Tôi tin rằng rồi lịch sử của đất nước Kim Tự Tháp sẽ mãi mãi khắc ghi hình ảnh những đoàn xe bọc thép biết dừng bánh, chứ không nghiền nát nhân dân của họ. [CENTER][URL="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhk6-ldaV0h9ZEUOWZMl5eIC3v_yr80FmsfrXvILpdl0kGFCfAeiaa3ep4bLbMaATNw85udnOCghA7Ng6-7xLkgyzIxDcS6d07BkVAcIs712paVk_iO2jAStHkevkUoIVmCT_457s78ItS2/s1600-h/010211ha1093939544%5B8%5D.jpg"][IMG]https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjc8H1g6EYeCNu5rk4yKEHvn3iCpRJVr80fpzg8Nt_W3wPVCQQgafIBI41TT4mAtpao9fX-wg09EPXYwgnIzK-TIKeeGLXxDqEd_3K5wkNCyGmbhGFg4-sZzpqt7AFJB52s7SVsgVVegxgt/?imgmax=800[/IMG][/URL] [URL="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEggqqfFmlaErYbQVAQ80WMpnF3avsRT9s0UZeEdi8Zf4YhYQX9IZvxshqXIjMbIFRoOFxOSSOO25b_tlAoervXRiMyX8Fm1JiZKHfnWyKVlDhAIhdCnLd5g2sD8tkP2HtBDJohiZ20TGBkw/s1600-h/avatar%5B2%5D.jpg"][IMG]https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjtVe3SGQduClLVnsxrmrKBNmbWaHQE1ME0Kn397YQMpVrcVcWGAMNp1eWBvuOds1L3sCB5wJhqiwu4my8tlccln8t_FfV47sOb3mDMqWcMXRTPGr5hGIxNMjTp5WmFSGk_4qlUnYancbp6/?imgmax=800[/IMG][/URL] [/CENTER][CENTER][URL="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiKHoaGW5YE-qxVagqNYj_VE1KiW0IWWe46ln7XSN0Hr7eTyjRc3VvzE1NhKbcXDqkL7A70y_kyRdEgMA_BwySXDw6ltB7MgHRN-XETGenHVnS3l7T2RHSJ_ZbKnIf9YuujcSlZZt-5umsk/s1600-h/164746_122735631133030_100001897802304_162424_1955060_n%5B2%5D.jpg"][IMG]https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgUmZJiGTJkLKfCAb4BKzKGRZ0aDI3InmK2Ajc2qs4w8pdohKpI-ykkoGIONjlM_JQSQVLgRKB33drUYQsow7bOwQgHA5soyM54Wu3SSQZ4syOcS6_aGTRh6bqmOWSqZd66vGoI87ELQDZJ/?imgmax=800[/IMG][/URL] [URL="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgUJpGJ-z4FDXJQERVFNf_t1IoRhOwu6X6-QdhJLAtuR8TRgXpsRafik6aT52_bMGj49LOP0L4IRxJSiZT_uATj6vStQOaBv746yytXomvv2FSCANeOOuZTEm3IZJCXz2ow3yz8COlqRDWq/s1600-h/110211164129_egypt_466x262_tahrir_nocredit%5B2%5D.jpg"][IMG]https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiCm9Y3owj8UxcciZ8TZvnScTUSgU_EJE1nU0KIbj32opQTcUc3O5SnXOkcVWdHpqGD0hF1cc40sCm1MysyPT7Nf9QUCqGm0jj6sXHqIBE40PXc6xGd7vy7GZ2mBFdj-T_orwO0Of4iepNg/?imgmax=800[/IMG][/URL] [/CENTER]Xin giới thiệu một bài viết của nhà báo Huy Đức trên trang facebook của anh: [CENTER][B]Người Bạn Ai Cập[/B] [/CENTER]Có lẽ vì internet bị cắt, tôi không liên lạc được với Olfa, một nữ biên tập viên của Đài truyền hình Ai Cập. Chúng tôi có một năm học tập và trao đổi kinh nghiệm ở Đại học Maryland. Olfa là con dâu của một cố bộ trưởng Quốc phòng Ai Cập. Chị nhiều lần ngỏ lời mời tôi đến nghỉ ngơi tại biệt thự riêng bên bờ biển chỉ dành cho những kỳ nghỉ mát của gia đình. Dưới chế độ của tổng thống Hosni Mubarak, quân đội có rất nhiều quyền lợi và quyền hành. Mấy ngày qua, khi theo dõi tình hình Cairo, vẫn biết là Mubarak khó lòng chống lại được ý chí của nhân dân, nhưng vẫn cảm thấy mừng khi quân đội Ai Cập tuyên bố không dùng súng đạn. Olfa có đôi mắt vô cùng đẹp. Tôi vẫn nói đùa: “[I]Nhìn mắt của Olfa tôi hiểu vì sao đàn ông Trung Đông lại rất hay chiến tranh[/I]”. Khác với chúng tôi, 2-3 fellows share với nhau một apartment, Olfa ở một căn hộ riêng để thỉnh thoảng chồng chị bay tới thăm. Chồng Olfa là dân hồi giáo, anh ấy có quyền được lấy 4 vợ nhưng khi tôi hỏi thì Olfa cười: “[I]Một vợ đã là mệt lắm[/I]”. Chị nói: “[I]Cũng có nhiều người đàn ông Hồi giáo học cao, biết rộng vẫn lấy nhiều vợ. Nhưng, những người thực sự văn minh thì lựa chọn cuộc sống một vợ một chồng[/I]”. Học kỳ nào tôi cũng lấy mấy lớp về văn hóa, chính trị Trung Đông. Những năm sau sự kiện “[I]11-9[/I]”, các trường đại học ở Mỹ nghiên cứu nhiều hơn về Hồi giáo. Ở lớp, tôi vẫn thường tranh luận về “[I]các nền văn minh[/I]”. Tôi cho rằng không có “[I]sự xung đột giữa các nền văn minh[/I]” mà chỉ có “[I]sự xung đột giữa các trình độ văn minh[/I]”. Câu chuyện của Olfa được tôi lấy làm ví dụ. Hồi giữa thế kỷ 20, ở Việt Nam, nếu người vợ để cho đàn ông không phải chồng mình cầm tay đã có thể bị coi là thất tiết. Ngày nay, các cô vợ đã có thể bắt tay, ôm hôn những người bạn đàn ông. Khi đã ở một trình độ văn minh như nhau con người cho dù xuất thân từ đâu cũng có thể chia sẻ rất nhiều giá trị. Trong lớp, có một tiến sỹ người Hàn Quốc, anh vừa học vừa dạy về “[I]Dân chủ và Khổng Tử[/I]”. Anh nói, về ảnh hưởng nho giáo thì Hàn Quốc có khi còn nặng hơn Việt Nam. Cuối thập niên 1990, khi người Hàn Quốc dân chủ hóa một cách triệt để hơn, đã có những phong trào đòi “[I]Khổng Tử phải chết[/I]”. Một người Hàn Quốc khác mà tôi có dịp share phòng với anh suốt hai tháng ở Santa Cruz, tiến sỹ Byungsik- Phó trưởng đoàn đàm phán quốc tế của Bộ Tài chánh Hàn Quốc- kể rằng: “[I]Nhiều người dân Hàn Quốc cũng bất ngờ khi nhận ra chính dân chủ đã làm cho xã hội Hàn Quốc thực sự ổn định so với hơn hai thập niên độc tài. Và, cho dù, Hàn Quốc từng có những nhà độc tài được coi là anh minh, từng đưa ra những chính sách phát huy nội lực đưa đất nước vươn lên. Nhưng, chỉ từ khi dân chủ thật sự, nền kinh tế Hàn Quốc mới bắt đầu bền vững[/I]”. Theo Olfa, nhiều tướng lĩnh Ai Cập xuất thân từ những gia đình dòng dõi, đa số được đào tạo với trình độ văn hóa cao. Cũng không đáng ngạc nhiên khi những chiếc xe tăng được Mubarak điều vô chỉ ngoan ngoãn nằm im trên đường phố và binh lính thì khá thân thiện với những người biểu tình chống chính quyền. Không phải tự nhiên mà các nước thường đặt quân đội trong một bộ gọi là bộ quốc phòng. Quân đội là lực lượng được nuôi để đánh thứ giặc thực sự của nhân dân: ngoại xâm. Quân đội chỉ được dùng để bảo vệ nhân dân và giữ từng tấc đất của cha ông. Dùng quân đội để chống lại nhân dân thì khi có ngoại xâm nhân dân có thể sẽ không còn cho con đi đánh giặc. Chính quyền cho dù dân chủ hay độc tài thì cũng có nhu cầu bảo vệ mình. Hoàn toàn hợp pháp khi lập ra một lực lượng cảnh sát đối phó với biểu tình. Nếu nghĩ đến lợi ích quốc gia thì phải hiểu, dùng quân đội chống biểu tình là điều tối kỵ. Những chiếc xe tăng của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc khi nghiến nát nhân dân vào đêm 3-6-1989 ở Thiên An Môn cũng đã nghiến nát hai từ “[I]Nhân dân[/I]” trong cái tên của nó. [RIGHT][B]Huy Đức[/B] (nguồn: [URL="http://www.lisp4.facebook.com/#%21/notes/san-truong/nguoi-ban-ai-cap/186233314733238"][I]San Trương facebook[/I][/URL]) [/RIGHT][/QUOTE][/QUOTE]

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét