Thứ Bảy, 31 tháng 7, 2010

link của một nhân vật nổi tiếng

đây là một số link, của ca sĩ người mẫu
mình vẫn đang tìm
http://123.uhm.vn/27831 facebook của hoa hậu trương tri trúc diễm

Nếu em đã hết yêu anh

Ở trong lớp, Đại để ý đến Ly đã lâu rồi. Ai cũng biết chuyện ấy và trông chờ một kết cục đẹp cho câu chuyện tình đầy lãng mạn của họ. Nhưng không hiểu sao, Đại vẫn chưa làm được điều đó. Mỗi lần ngỏ lời yêu Ly dâng lên cổ lại có một cục gì đó chẹn ngang không cho nó thoát ra khỏi vành môi.

Lần này cũng vậy, Đại định bụng đến thật gần Ly rồi bất chợt cầm lấy tay nàng áp lên ngực và thảng thốt lời yêu thương thì không hiểu sao, lúc mới nhìn thấy Ly đi giữa đám bạn gái tóc túm đuôi gà là cổ họng Đại đã lại như mắc nghẹn lại. Có một cục gì lại chẹn ngang cổ họng Đại làm anh ta cứ luống ca luống cuống như gà mắc tóc. Thế là lại trôi mất một cơ hội đến với Ly.

Ở lớp, Đại có tài hùng biện nổi tiếng toàn trường. Mỗi khi có một chủ đề nào đó, Đại chỉ cần liếc qua nội dung 5 phút là tài hùng biện của anh ta lập tức xuất chúng. Anh ta có thể nói to trong nhiều giờ liền. Đã có lần Đại được cô giáo Chủ nhiệm cho phép hùng biện trước toàn trường. Anh ta đứng trên bục và dõng dạc nói suốt 4 giờ đồng hồ liền mà vẫn chưa có dấu hiệu muốn ngừng. Để có tài hùng biện xuất chúng này, Đại đã phải vất vả tu luyện trong suốt nhiều năm trời.

Anh ta bảo, nói cũng là một nghệ thuật. Nói dai, nói dài mà vẫn có người muốn nghe là cả một nghệ thuật. Người nói phải có cái “thần” bắt người nghe không biết chán. Người nói phải nắm được nhu cầu của người nghe, đoán biết người nghe thích nghe gì và ý thích đó diễn ra trong bao lâu. Điều đó thể hiện người có tài hùng biện phải có đầy đủ kiến thức xã hội và cuộc sống. Điều tối kỵ của người hùng biện là vừa nói vừa như ru người nghe vào giấc ngủ chập chờn

Có tài diễn thuyết và nghệ thuật hùng biện như vậy nhưng Đại lại không thể cất lên một lời nào trước Ly. Không phải cô ta quá đẹp để bắt hồn người có tài diễn thuyết. Không phải cô ta quá ghê gớm để Đại phải e ngại khi cất lời. Mà có lẽ chỉ vì cái “uy” của cô gái trẻ làm Đại cứ lúng ta lúng túng.

Tình cảm trong tim ngập tràn đã bấy lâu, nhưng Đại không làm cách nào để thể hiện cho Ly hiểu. Đã nhiều lần Đại tìm các giải pháp khác như thử viết ra giấy, làm thơ tình, tặng một món quà ý nghĩa hay chỉ đơn giản nhờ người khác nói hộ lòng mình nhưng anh đều thấy không ổn. Mọi tín hiệu phát đi hoặc không đến được đích hoặc bị hiểu nhầm sang một khía cạnh khác vô cùng nguy hiểm. Chỉ có cách nói trực tiếp là khả dĩ nhất làm cho Ly hiểu thấu con tim chàng trai lâu nay theo đuổi tình cảm của mình.

Nhưng sao đối với Đại lại khó đến thế! Làm sao đến được gần nàng, tiếp cận với nàng để nói tiếng nói của trái tim. Đại gầy xọp hẳn đi, già đi trông thấy khi ngày đêm phải nghĩ cách bày tỏ tình yêu cho cô gái mà anh đã yêu thầm từ lâu.

Một lần trường tổ chức văn nghệ. Đại mừng lắm, vì đây là cơ hội cho anh được gặp Ly. Cánh nam sinh viên tình nguyện đứng để cho các nữ sinh được ngồi thưởng thức các tiết mục văn nghệ. Đại đứng từ xa, tìm cách lách dần vào hàng ghế Ly đang ngồi. Nhưng, khi đến được gần Ly thì chương trình văn nghệ sắp kết thúc.

Đại cuống cuồng chen đến chỗ Ly ngồi, vội vàng ngồi thụp xuống, chộp lấy bàn tay Ly. Không may cho Đại là hôm ấy trời tối, nên anh ta không phân biệt được đâu là tay Ly. Buổi diễn kết thúc, mọi người kéo nhau ra về, chỉ còn thấy một mình Đại ôm khư khư bàn tay một cô gái lạ hoắc đặt lên ngực mình, mắt nhắm chặt ra chiều cung kính và miệng lắp bắp mấy câu tỏ tình theo kiểu nhà sư tụng kinh gõ mõ.

Cô gái không quen biết bị một phen hốt hoảng, hét toáng lên. Còn Đại đứng như trời trồng, chỉ chờ một phen độn thổ. Thật là hú vía! Kể từ đó Đại tạo ra một vụ scandal trong trường xoay quanh việc đã tỏ tình hụt.

Một lần khác. Con đường từ ký túc xá nữ lên giảng đường phải qua một quãng vắng. Đại tìm hiểu giờ giấc đi lại của Ly và tìm cách chăng dây ra ngang đường nhằm tìm cách làm cho Ly vấp ngã, rồi Đại sẽ chạy ra đỡ bạn gái lên và tiện thể nói lời yêu luôn. Ai ngờ, hôm ấy Ly không đi bộ đến lớp mà lại đạp xe từ ký túc xá đến giảng đường. Trời tối nhìn không ra sợi dây, Ly bị ngã hỏng cả xe đạp.

Ở trong bụi rậm, Đại như muốn nhảy xổ ra xin lỗi bạn gái và đưa Ly về, nhưng hiềm một nỗi trong túi Đại hôm ấy không có đến nửa xu. Xuất hiện chỉ càng thêm xấu hổ và làm cho Ly tức giận sẽ lại càng không nói được điều gì. Đại bèn nhè nhẹ chuồn khỏi nơi ẩn nấp sau khi đã nhìn chắc Ly đứng dậy được và dắt chiếc xe đạp về ký túc xá sửa.

Quá tam ba bận. Hôm đó trường tổ chức một buổi nói chuyện chuyên đề về vai trò, trách nhiệm của thanh niên hiện nay. Đại đăng ký đăng đàn và do tài diễn thuyết nổi tiếng bấy lâu nay nên được chấp thuận ngay.

Cả trường đang chăm chú lắng nghe Đại nói thì bỗng dưng Đại khựng lại. Anh ta nhìn thấy Ly đang bước vào sân nghe diễn thuyết. Không như mọi lần trước, lần này Đại dùng hết sức bình sinh lấy lại hơi sức tiếp tục bài diễn thuyết. Không những thế, vừa nói anh ta lại vừa cầm micro đi về phía Ly đang ngồi. Dừng lại trước mặt Ly, Đại dõng dạc nói ba từ thiêng liêng vào micrô cho toàn thể cả trường nghe.

Thoáng một chút e thẹn, Ly cũng “trả miếng” không kém: “Đã từ lâu em biết tình cảm của anh dành cho em nhưng nay mới có dịp công khai cho tất cả mọi người biết. Nhưng nếu em nói đã hết yêu anh vì phải chờ đợi quá lâu thì sao?”. Đối đáp không kém phần sắc sảo, Đại trả lời câu hỏi hóc búa: “Thì anh lại nói thêm một lần nữa 3 tiếng thiêng liêng ấy để được em thêm một lần chấp nhận. Đối với riêng Ly của anh, tình yêu từ trái tim này chưa bao giờ là đủ”. Ly nở nụ cười rạng rỡ, giang rộng hai cánh tay đón nhận tình yêu nồng nàn của Đại.

Đến lúc đó Đại mới thấy thắng được vật cản do Ly đưa tới không khó bằng chiến thắng chính bản thân mình.

Theo Nguyễn Minh Phương

alabama song

Nước Mỹ những năm hai mươi của thế kỉ trước, khi lớp trẻ đang sôi sục trong một trào lưu sống mới, có một cặp đôi nổi lên như những đứa con cưng của thời đại, đó là Scott Fitzgerald - tác giả của The Great Gastby và vợ là Zelda. Tài năng, trẻ trung, đẹp lộng lẫy, cả hai được chào đón, xưng tụng và ngợi ca như hiện thân của những năm hai mươi đầy ánh sáng.

Thế nhưng câu chuyện nào thực sự ẩn sau vầng hào quang ấy, giấc mơ nạo bị đập vỡ và đôi cánh nào bị cắt lìa, để rốt cục Scott chìm đắm trong nghiện ngập và chết sau một cơn truỵ tim, còn Zelda bị thiêu cháy trong một nhà thương điên. Chuyện về hai kẻ tài năng và điên khùng này, đặc biệt là câu chuyện về cuộc đời nàng Zelda bạc mệnh đã được nhà văn Pháp Gilles Leroy kể lại trong Alabama. Song với hình thức giả tự truyện độc đáo và một văn phong dữ dội, giàu chất thơ.

Trích đoạn

Bỗng nhiên, thành phố lơ mơ ngái ngủ của chúng tôi bị xâm chiếm bởi hàng nghìn thanh niên trai tráng, phần lớn là những gã thảm hại, bị lôi ra khỏi trang trại, đồn điên, quầy hàng của họ, từ khắp các bang miền Nam trong khi các sĩ quan mới tốt nghiệp trường quân sự của họ lại xuống từ phương Bắc, từ vùng Hồ Lớn và từ các thảo nguyên (kể từ nội chiến đến giờ người ta chưa khi nào thấy ngần ấy bọn yankee trong thành phố, mẹ tôi bảo như vậy).

Trẻ như thế, hừng hực như thế, các chiến binh tươi cười ồn ã sà xuống chúng tôi và đổ dồn theo những con phố của chúng tôi tựa như những đám mây chìm chóc dày đặc trong bộ lông màu xanh lơ hoặc xám hoặc xanh lục, một số có mào bằng vàng hoặc bằng bạc, điểm đốm mắt bằng những ngôi sao cho lòng quả cảm và những phù hiệu nhiều màu - nhưng tất cả, lũ chim hạng lính tổng động viên cũng như lũ chim hạng sĩ quan chuyên nghiệp, những kẻ chủ trương ly khai hay những người ủng hộ phong trào phế nô, rốt cuộc cũng liên kết lại, nếu không phải là hoà giải với nhau, tất cả chẳng bao lâu sẽ lại lên đường cho một chuyến đi dài vượt đại dương về phía châu Âu già cỗi, vẫn chưa phải châu Âu trong mơ của chúng tôi mà là châu lục của một nỗi kinh hoàng lạ lẫm, sự lạ lẫm nằm ở chỗ người ta phải chết trong một cuộc chiến ngoại quốc.

Nếu có sợ đi chăng nữa, họ cũng không để lộ ra ngoài. Những buổi khiêu vũ diễn ra khắp nơi trên phố, tại các khu sân bay bao quanh thành phố và trong các trại huấn luyện. (Đó là sự lạ, quả đúng như vậy, một sự hi hữu, chưa được lý giải: không một thành phố nào diện tích khiêm tốn như Montgomery lại có những chừng ấy sân bay. Và vậy là thành phố nực cười của chúng tôi được chọn làm nơi huấn luyện hàng loạt các cậu bé mà người ta sẽ giao nộp cho chiến trận - Cuộc chiến, họ gọi thế, Trận chiến).

Tôi còn nghe thấy từ họ phát ra những âm thanh lộn xộn đầy cuồng nhiệt; tiếng giày nhà binh kiêu hãnh gõ đôm đốp xuống mặt đường, tiếng gào rống và tiếng ly cốc chạm nhau, như thể hai mươi nghìn gã trai đang tạo thành một cơ thể to lớn duy nhất, một người khổng lồ với các mạch máu nóng bỏng nơi người ta có thể nghe thấy chất adrênalin sôi ùng ục và một bầu nhựa sống căng tràn không thể kìm nén. Như thể mối nguy cận kề và niềm tin chắc vào những cú sốc khác, vào những cơn quá khích khác, những cú sốc và những cơn quá khích chết người, đã khiến những gã đàn ông này thêm phần quậy phá ồn ĩ, thơ trẻ và sảng khoái lạ thường.

Và chúng tôi, những mỹ nhân miền Nam, tôi không rõ những cậu trai này nhìn chúng tôi như thế nào: một đàn ong phát tiếng vo ve, có lẽ vậy, hay một chuồng chim ruồi và vẹt mái hốt hoảng cũng nên. Lý do duy nhất để thức dậy và sống, đó là chờ đợi cuộc duyệt binh mới trong thành phố, và đối với những cô gái may mắn như tôi, không bị bố mẹ kìm giữ bằng vòng mũi để vực ngựa, thì là chờ đợi buổi vũ hội tiếp theo tại Coutry Club hoặc tại phòng ăn của doanh trại Sheridan.

Bố đã hết sức cố gắng giam lỏng tôi trong nhà chừng nào các đội quân vẫn lưu lại trong thành phố. Ông, vị viên chức nhà nước xanh rớt và rụt rè, vị luật gia khắc khổ tối nào cũng ngủ cùng lúc với mặt trời, dĩ nhiên là ông chỉ nhìn ra trong đám lính hung hãn vô kỷ luật một lũ thô lậu đồi bại, đầy ám muội, những tên tội phạm cưỡng dâm và sát nhân. Minnie - cảm ơn mẹ - đã cho phép tôi tới Country Club, chứ không phải bất kỳ một vũ hội nào khác, một khán phòng nào khác, cho phép đi tới nửa đêm. Bà thức đợi tôi về mới đi ngủ, lúc đó đã quá mười hai giờ đêm từ lâu.

Trung uý Fitzgerald hai mươi mốt tuổi và đã bộc lộ nhiều tài năng. Anh khiêu vũ rất tuyệt vời tất cả các điệu thịnh hành, dạy tôi nhảy turkey trot, maxie và aeroplane, anh viết những truyện ngắn trong nay mai sẽ được đăng báo, anh chắc chắn về điều ấy, anh sạch sẽ và lịch lãm, anh biết tiếng Pháp - chính nhờ thạo tiếng Pháp mà anh được đào tạo thành trung uý lục quân sau khi tốt nghiệp Princeton, những người nói tiếng Pháp đều được hưởng quyền ưu đãi đẩy họ lên tới hàng sĩ quan - và nhất là anh lại sạch sẽ và chải chuốt, cách ăn vận của anh đỏm dáng chẳng khác nào một dandy. Bộ quân phục của anh được cắt may tại tiệm anh em nhà Brooks ở New York. Đi cùng chiếc quần cưỡi ngựa màu xanh lá mạ của anh, thay vì đôi ghệt bằng vải như thường thấy là đôi giày ống cao, màu vàng rơm, với những chiếc đinh thúc ngựa đem lại cho anh một dáng vẻ không thực lắm của một người hùng trên báo ảnh.

Anh thấp bé, đúng vậy, nhưng khiếm khuyết thiếu vài centimét này được bù lại bằng một thân hình cân đối được tôn bật nhờ chiếc áo vest ôm sát người của bộ quân phục, bằng một vầng trán cao và một cái-gì-tôi-không-rõ (lòng tự tin vì đang là một ai đó, sự chắc chắn vào bản thân, (ý thức rằng một định mệnh song đang chờ đợi), bằng một dáng vẻ phi thường, cái thực ra đã nâng cao anh thêm một cái đầu.

Lũ đàn bà sửng sốt và lũ đàn ông cũng vậy. Một ngày nào đó tôi sẽ phải suy ngẫm về cái sự kỳ quái này: không một ai trong số các đồng đội ganh ghét với anh hay tức tối. Không hề, như thể những gã đàn ông khác đều chấp nhận sức lôi cuốn của anh và cổ vũ cho điều đó...

Càng làm tôi bối rối bao nhiêu anh càng trêu ngươi tôi bấy nhiêu! Đoạn tuyệt với những giấc mơ của mi đi. Ngay lập tức.

Đúng thế, mỗi ngày lại có một điệu nhảy mới ra đời và tôi biết tất cả các điệu. Tôi có thể bỏ hàng tiếng đồng hồ trước gương để hoàn thiện một bước nhảy, để mỉm cười trong khi mở khớp nối, giãn thật rộng hai vai.

Đám con trai trong các câu lạc bộ, những chàng sĩ quan có mặt trong phòng ăn, tôi điều khiển họ bằng bàn tay đeo găng viền chỉ trắng. Tôi là Zelda Sayre. Con gái của Thẩm phán. Hôn thê tương lai của nhà văn vĩ đại tương lai.

Kể từ ngày gặp gỡ anh, tôi không thôi chờ đợi.

Và chịu đựng, vì anh, với anh, chống lại anh.

Trong khu vườn nằm trên Đại lộ Pleasant, anh nghiêng mình xuống những đóa hồng châu Âu của mẹ tôi và có vẻnhư đang thưởng hương của những bông u tối nhất trong số chúng, những bông có màu đỏ thẫm, những bông thuộc giống Baccara và những bông thuộc giống Crimson Glory. Trong lần đầu trình diện này, anh thiếu điều đạt đến độ hoàn hảo. Bộ quân phục may tại tiệm Brook sạch sẽ không chê vào đâu được, nếp pli của chiếc quần âu cho thấy rất nhiều tài năng và đường ngôi trên mái tóc hoe vàng như kẻ chỉ, nằm chính giữa và thẳng tắp một cách hoàn hảo.

"Tôi tên Scott", anh nói.

"Rất hân hạnh. Minnie Machen Sayre. Tôi là mẹ của dị nhân đây".

Bà nhìn anh chằm chặp không chút ngượng ngùng, với một tia thèm thuồng trong nụ cười. Nhưng không cởi đôi găng làm vườn để chìa tay ra với anh...

Bộ tóc giả

"Em khát nước!", Huyền gần như rên rỉ. Nàng vẫn thường nói câu này với đám khách ví tiền dày cộp trước mỗi cuộc mua bán điên cuồng. Chỉ là trước đó thôi, khi mà những kẻ cuồng tín cơ thể nàng dường như phát rồ lên lúc nàng khẽ lách những ngón tay cong mềm vào khe áo và cho chúng chuyển động sau lớp vải sẫm màu.


Ðộng tác ma mị của nàng thường chỉ hiệu quả vào lúc ấy, và những con mắt ngây dại nhìn hút vào đôi tay nàng, và những cái miệng tham lam sẽ lắp bắp "Em uống nước gì? Ðể anh đi lấy". Nàng không khát nước. Nhưng nàng luôn nói câu ấy, vào đúng thời điểm ấy, khi những gã đàn ông trước mặt nàng sẽ tôn vinh mọi đòi hỏi của nàng như một nữ hoàng. Rồi sau vài chục vòng quay của kim phút, những thân hình với đủ mọi hình thù sẽ đổ vật ra, trống rỗng, vô cảm. Những cái nhìn lạnh lẽo mà nàng biết có đòi hỏi gì cũng chỉ là vô ích, cho dù là xin uống nước.
- Em khát nước.Huyền nhắc lại. Nàng thở dài. Nàng mệt đến độ không ngồi dậy để đi lấy nước được. Lần này, nàng khát nước thật. Nàng khát như thể cổ họng hít phải làn hơi rát bỏng từ chiếc chảo gang của địa ngục. Gã kia không có vẻ gì là nhúc nhích. Mọi lần, nàng đã lật sấp gã lại để xoa bóp dọc sống lưng, như là sự tận tụy sau cùng của một dịch vụ hoàn hảo. Gã chờ đợi. Và gã có vẻ cáu kỉnh khi không nhìn thấy sự phục vụ quen thuộc của nàng mà nàng lại đòi uống nước.- Anh làm ơn, em khát nước.Nàng nhìn gã cầu cứu. Nhưng gã giễu cợt "Cưng thì cần gì uống nước. Cưng thừa thứ ấy rồi". Gã lộn ví, vứt một xấp hào phóng lên mặt bàn rồi di chuyển thân hình nhễ nhại về phía buồng tắm. Cổ họng nàng tiếp tục bỏng rát. Là do những đợt xạ trị mà cơ thể nàng chưa thích ứng. Khi phiếu xét nghiệm tế bào ung thư của nàng bị đánh dấu dương tính, nàng hơi hoảng loạn. Nhưng cơn sang chấn chỉ kéo dài có một ngày. Nàng đã gặp những chuyện kinh hoàng hơn thế, một căn bệnh ung thư phổ biến ở phụ nữ cũng chỉ bất hạnh ngang với gặp một thằng khách lắm tiền mà chỉ tìm thấy khoái lạc ở những vết roi trên làn da trắng mềm của nàng. Nàng bị chống chỉ định làm việc này. Nhưng nàng cần tiền. Hoặc có tiền, hoặc là nàng chết với một khối u to tướng trong bụng. Cơn khát như lưỡi dao cứa từ từ vào cơ thể nàng. Nàng sợ hãi thấy nó lan toả đi khắp nơi mà không thể nhúc nhích được. Khi gã kia mở cửa buồng tắm, nụ cười thỏa mãn tắt ngấm và gã rú lên như lợn chọc tiết, đôi mắt dán vào màu đỏ sẫm loang dọc hai đùi nàng và tấm draft trắng.Nàng thức dậy trên chiếc giường bẩn thỉu lúc mặt trời đã đứng bóng. Nàng bị ghép giường với một bệnh nhân khác, một bà già đầu trọc lốc, da xanh tái và môi thâm bệch như thần chết. Trong phòng còn vài bệnh nhân nữa cũng với hình dạng tương tự. Nàng biết rằng mình cũng sẽ giống hệt thế kia. Sau vài đợt xạ trị, tóc nàng đã tự rụng từng búi. Nàng lê vào phòng khám, nhận thuốc, và rời bệnh viện. Nàng trở về nhà. Căn hộ nàng thuê trên một khu chung cư cao cấp đã phải trả lại để thay thế cho căn nhà tồi tàn nằm sát bờ sông. Mùi ẩm thấp muốn lộn mửa xộc lên nhưng nàng không để ý. Việc đầu tiên là nàng nhảy xổ đến chiếc gương cáu bẩn mà chủ thuê trước vẫn để lại trên tường. Nàng chải đầu, và mở to mắt nhìn chiếc lược. Những búi tóc to tướng mắc lại đấy như thể tóc trên đầu nàng cứ mủn ra như của xác ướp. Chẳng mấy chốc, nàng sẽ không còn sợi tóc nào nữa. Nàng xót xa nghĩ đến những bữa tiệc xa hoa trong nhà hàng đượm ánh đèn vàng, những đêm rã rượi bên suối rượu để rồi đắm chìm trong cảm giác điên loạn cho đến sáng. Ðôi mắt ngây dại của nàng chợt chạm vào một vật gì đó trong phòng. Nàng giật thót mình khi nhận ra có một bóng người đang quan sát mình.

Nàng quay phắt lại. Cái bóng biến mất. Nàng thở hắt. Chỉ là bộ tóc giả mà nàng mua chiều qua, trong một cửa hàng nhỏ trên khu phố cổ. Nàng tình cờ đi qua đó và nhìn thấy một hàng tóc giả. Những đứa bạn trước ở cùng nhà với nàng cũng hay xài tóc giả. Nhưng đó là những bộ tóc sợi nhân tạo với kiểu dáng thời trang. Lũ bạn cùng nghề với nàng thường dùng cho hợp với bộ quần áo đang mặc. Còn nàng, nàng cần tóc. Bà lão bán hàng ngồi im lìm trong những giá tóc. Khuôn mặt bà ta cổ quái với vệt trầu đỏ sẫm trên làn da nhăn nheo, bợt bạt. "Cháu muốn xem một bộ tóc".
Nàng nhìn những bộ tóc dài thượt treo trên giá vẻ không ưng ý. Ðó là những bộ tóc nối dành cho người đã có tóc rồi. Còn nàng sẽ không có tóc. Nàng cần nguyên bộ. Bà ta không nói gì, giương đôi mắt trần trẫn nhìn nàng rồi trỏ ngón tay dài thượt một cách kỳ quặc vào bên trong. Phía sau những giá tóc đen sẫm còn một căn phòng nữa. Nàng bước vào. Nó thấp, tối tăm và càng tối thêm vì tóc chất ngất khắp nơi. Tóc ở đây không nâu, không vàng, không đỏ, không tỉa, không uốn như những mớ tóc giả của các bạn nàng. Chúng đen tuyền, là tóc thật, dài ngắn khác nhau và úp kín bốn bức tường như những chiếc đầu người câm lặng.
Ở đây, ngoài bà cụ kỳ quặc và tóc, không còn gì cả. Cũng như thể, bà lão được sinh ra từ tóc. Mớ da nhăn nheo, song tóc đen nhánh như tóc giả, bà ngồi lẫn vào tóc, vẻ cam chịu ngày này qua tháng khác. Sàn đất đặc quánh lại, vương đầy sợi tóc rụng, khiến Huyền không thể đoán nó được nện bằng chất liệu gì. Nàng với tay lấy một bộ tóc ngắn ngang cằm. Qua ánh đèn lờn lợt, nàng chụp thử lên đầu rồi ngó vào chiếc gương trang điểm trong sắc tay. Nó khiến nàng trông như một đứa trẻ nanh nọc với những sợi tóc chĩa ngang hai bên.
Nàng định thử bộ thứ hai, nhưng sợi tóc trong tay nàng khô ráp dị thường, lại lẫn thêm vài sợi bạc. Nàng rùng mình treo trở lại lên giá. Bà lão chừng như sốt ruột vì nàng chọn quá lâu, đã đi vào căn phòng thứ ba phía đằng sau. Thì ra đó là một cánh cửa được treo kín tóc lên để tiết kiệm diện tích. Bà ta biến mất rồi xuất hiện với một mớ tóc dài xoã sượi trên cánh tay xương xẩu. Người bán hàng lấy chiếc lược sừng trong túi chải lại mái tóc. Những sợi tóc xoà xuống, mượt mà. Bà ta âu yếm như thể đang chải đầu cho đứa con gái. Huyền cúi thấp người để bà cụ nhỏ bé giúp nàng chụp mớ tóc lên đầu. Những sợi tóc mềm mại, quệt qua quệt lại trên vai nàng mát rượi.
Bà cụ lại biến mất sau cánh cửa. Và lần thứ hai, bà trở ra, cầm chiếc gương hình bầu dục để nàng soi. Mặt kính trong vắt đến độ nàng có thể nhìn rõ từng sợi tóc vương vít. Khuôn mặt hơi tái của nàng chìm lỉm trong sóng tóc. Nó đã mất cái vẻ khơi gợi đến trơ trẽn mà chính nàng cũng nhận ra thế. Một người đẹp trong gương, quyến rũ với đôi mắt buồn bã đang nhìn nàng chăm chắm. Và những lọn tóc khuôn lấy đôi gò má xanh xao. "Cháu lấy bộ tóc này. Bao nhiêu tiền vậy cụ?" - "Già bán lược. Không bán tóc. Tóc là để tặng". Huyền sửng sốt nhìn chiếc lược sừng trong tay người bán hàng. Nó màu trắng và đơn giản như mọi chiếc lược khác. Bà cụ đã ra giá rất đắt. Nhưng Huyền mừng rỡ vì nàng được tặng cả một bộ tóc mềm mại. Nó còn đẹp hơn mái tóc trước đây của nàng.Huyền chụp lại mớ tóc lên đầu, nó làm nàng thấy tự tin về nhan sắc, nhưng nó mang lại một cảm giác bất an mà Huyền chưa thể định hình được. Khi nàng soi vào gương, ánh đèn vàng quạch phản chiếu một gương mặt đẹp, nhưng không còn sức sống, nó rất phù hợp với căn phòng lạnh lẽo này. Huyền uống vội mấy viên thuốc và lên giường nằm. Nàng để nguyên bộ tóc. Nó vắt choàng lên người nàng như một chiếc chăn. Nàng hy vọng có nó, nàng sẽ ấm áp hơn trong tiết giá này. Nhưng Huyền cảm thấy rét. Bộ tóc giả lẽ ra rất ấm như nàng nghĩ, song làm cả bờ vai và sống lưng nàng lạnh buốt. Nàng không thể ngủ.
Gió từ ngoài sông thốc vào bức tường phía chái bếp. Gió như thấm qua tấm vách mỏng để ngấm sâu vào trong cơ thể nàng. Huyền nghe tiếng gió rít trên mặt sông, trườn qua bãi cát rồi ràn rạt như tiếng chân người lạo xạo trên đám lá khô trước cửa. Huyền chăm chú lắng nghe. Không phải tiếng gió. Là người thật. Cánh cửa tạm bợ rùng lên. Huyền thu mình vào bộ tóc giả. Nàng không sợ. Bao năm qua nàng giao phó thân mình cho những kẻ xa lạ chưa một lần gặp, ở những chốn xa lạ chưa một lần đến. Trộm cắp chả có gì để lấy trong căn nhà này. Còn tấm thân nàng, nàng chỉ duy nhất sợ thần chết lấy đi mà thôi. Huyền nhắm mắt lại, cố dỗ dành giấc ngủ, bụng bảo dạ một thằng đạo chích hạng bét nào đó đang thất vọng bên ngoài túp lều thảm hại duy nhất ở khúc sông này.Những tiếng bước chân không còn ở ngoài. Nó lục xục sau chái bếp. Và có vẻ đã ở hẳn trong nhà. Huyền mở choàng mắt. Nàng không nhìn thấy ai, nhưng lần này, nàng kinh sợ vì những bước chân gấp gáp hơn. Nó lộn đi lộn lại và âm thanh đã dồn sát chiếc giường của nàng. Nàng cứng người trong bộ tóc và lớp chăn mỏng. Vài sợi tóc xoà xuống má nàng, lạnh toát. Căn phòng chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió hú ngoài sông. Chúng luồn qua rặng tre và xào vào nhau thành những tiếng rền rĩ. Huyền cảm thấy cái luồng hơi lạnh vô hình đang đứng trước mặt, im lặng quan sát nàng. Có tiếng thở dài, và tiếng bước chân lướt nhẹ trên mặt sàn rời khỏi nàng. Nàng mở to mắt hãi hùng. Một bóng người vô ảnh đang đứng sát phía cửa sổ. Cơn khát rát bỏng lại cứa lên thân thể nàng.Khi Huyền tỉnh dậy, nàng đoán rằng đêm qua nàng đã bị ngất đi. Cổ họng nàng khô khốc. Mớ tóc đã rời khỏi đầu, kéo theo từng búi tóc rụng. Nó xõa dài xuống mặt đất một cách thảm hại và bù rối như vừa bị kẻ nào đó giày xéo. Nàng xót xa lấy chiếc lược sừng chải lại. Những sợi tóc nằm ngay ngắn như cũ và mát rượi dưới tay nàng.
"Nhà này trước có bà cô chưa chồng chết trẻ", cô Xu ngước cặp mắt lờ đờ nhìn nàng. Bộ mặt cô hồn của cô khiến Huyền rúm lại. Giọng cô Xu lúc nào cũng như thằng bé dậy thì đang vỡ. Cô xoa cái cằm đầy râu mà có lẽ sáng nay bị Huyền gõ cửa từ sớm nên quên chưa cạo. Ðôi môi thoa son vội đỏ choe đỏ choét. "Nó đang đứng ở đây này". Huyền bíu lấy bàn tay xương xẩu của cô Xu:- Ở đâu?- Ðang đứng cạnh tao.- Sao cô biết?- Tao nhìn thấy.- Trông... như thế nào?- Mặt nó phù lên... đầy máu.- Ôi..., Huyền rên lên, bây giờ phải làm sao?- Nó kêu lạnh, cần quần áo. Nếu mày cho nó quần áo, thì nó sẽ đi khỏi đây.- Trăm sự nhờ cô, cô mua giúp... quần áo cho bà ấy.Cô Xu liếc Huyền ngẫm nghĩ "Mấy bữa nay tao bận lắm đấy. Nhưng tao thương mày nên sẽ giúp. Cứ đưa đây dăm trăm rồi tối tao sang làm lễ cho. Càng cúng nhiều quần áo nó càng biến nhanh". Huyền cuống lên, lấy nắm tiền cuối cùng dúi cho cô Xu. Cô Xu thu lại bộ đồ nghề, gồm một cái bát cáu bẩn, con dao ta đen bóng và vài miếng trầu tươi. Huyền tiễn cô Xu ra tận cửa. Từ lúc chưa chuyển nhà đến đây Huyền đã biết cô Xu. Danh tiếng của cô lan truyền khắp xóm bãi. Bận trước nàng và các bạn cũng vài lần ghé nhà cô những lúc rỗi rãi để xem tiền duyên vận mệnh. Là một đồng cậu khó tính, cô Xu chỉ tiếp những người nào kiên nhẫn xếp hàng chờ cô trước hai ngày. Sáng nay nàng may mắn mời được cô đến tận nhà. Có lẽ cô Xu động lòng trước bộ dạng thảm hại của nàng.
Huyền nhắm mắt lại rồi chìm vào giấc ngủ nhanh chóng. Hơi thở của nàng đầy mệt nhọc. Lễ cúng tà an ủi tâm trí nàng, khiến nàng yên tâm hơn mà ngủ. Nàng mơ thấy cô Xu lúc chập tối, trong bộ quần áo mớ ba mớ bảy ngũ sắc. Cô để tóc xoã xuống ngang lưng, nhảy nhót điên cuồng, vảy thứ nước tro đốt từ lá bùa do cô tự viết bằng một chữ Nho mực Tàu vào bốn bức tường xung quanh. Nước tro bắn vào mặt Huyền nồng khét.
Tiếng hú của cô Xu lan xuống mặt sông vắng lặng, rồi hắt trở lại, trộn lẫn tiếng gió rít qua ngọn tre tạo thành một âm thanh quái đản. Chừng nửa tiếng, cô dừng lại, thở hổn hển và bê đám quần áo mã ra bên ngoài đốt. Lửa cháy bùng bùng. Những lưỡi lửa liếm vào mũ mão cân đai đủ màu xanh đỏ rồi bốc lên cao. Cái miệng đỏ choét của cô Xu lẩm bẩm theo từng món đồ được vứt vào giữa đống lửa. Cô Xu ném chiếc hài cuối cùng. Ngọn lửa thót lên rồi lịm dần, lịm dần. Cái hơi ấm áp của đám lửa đốt mã không còn nữa khiến Huyền lạnh run người. Ðám tro xoáy theo làn gió rồi tả tơi về phía rìa sông.
Cô Xu thì thào "Nó vừa mặc quần áo. Tao thấy nó đi rồi. Bay về phía ngọn tre kia". Cô vẫn đứng yên lặng, mắt nhìn hút về rặng tre sát bờ nước. Cô quay lưng về phía Huyền. Bờ vai rộng lừng lững và mớ tóc dài khiến Huyền thấy cô kỳ dị. Thốt nhiên mái tóc của cô bị gió thổi tung, chúng xoắn xuýt vào nhau rồi tời ra, vướng vào mặt Huyền. Những sợi tóc bay lật phật làm da Huyền rát bỏng. Nàng lấy tay hất chúng ra, nhưng vô ích, gạt được sợi này lại bị sợi khác vướng vào. Mà tóc cô Xu có vẻ như càng lúc càng dài ra. Chúng dài ra thật. Những búi tóc ngoằn ngèo như rắn chui cả vào cổ áo nàng ram ráp. Và như một sinh vật sống, chúng cuộn tròn vài vòng quanh cổ nàng rồi xiết chặt. Nàng ho sặc sụa, nghẹt thở. Miệng nàng há ra để hớp lấy không khí. Xung quanh nàng không có gì để bám víu. Nàng vùng mạnh người.Huyền mở choàng mắt. Thì ra, bộ tóc giả mà nàng có thói quen đội lên đầu lúc đi ngủ đã vướng lên cổ và khi nàng nằm đè lên một bên tóc, chúng thít chặt lấy nàng như một sợi thừng vững chắc. Cơn khát bắt đầu đốt cháy cổ họng nàng. Huyền quờ chân xuống mặt sàn lạnh cóng để tìm đôi dép, miệng lẩm bẩm một câu vô thức quen thuộc:- Em khát nước.Khi chân nàng đã xỏ vào đôi dép cao su buốt như nước đá, Huyền cố nhướng mày để mở to cặp mắt ngái ngủ. Nhưng... một tiếng thở dài khiến nàng chựng lại. Một cái bóng bất động đã lơ lửng ở đầu giường nàng từ bao giờ. Nó vẫn lờ mờ vô ảnh. Và khi nàng bật tung cửa để chạy băng trên bãi cát sũng nước sang nhà cô Xu. Cái bóng lởn vởn rõ hơn trong đầu nàng. Là một người, đầu trọc lốc, không có tóc.- Nó đứng ở đầu giường, nàng bật khóc.Cô Xu cất cái giọng ồm ồm, giờ khản đặc đi, chắc do cô cảm lạnh "Mày cho nó ít quần áo quá. Tao đã bảo rồi. Thôi về đi, mai đốt thêm mã thì oan hồn khắc tan". Cô Xu đóng sập cửa. Huyền lủi thủi quay lại. Nàng không còn tiền để đốt thêm mã. Nàng cũng không thể rời căn nhà mà người chủ thuê bắt nàng chồng tiền trước cả năm. Nàng không còn chỗ nào để đi. Huyền bắt đầu ngấm lạnh. Mớ tóc giả đã rơi khỏi đầu nàng từ lúc nào. Khi nàng vuốt lên, những sợi tóc rụng lả tả xuống kẽ tay nàng, từng búi, từng búi.- Tao hết tiền rồi.- Tao cũng không còn tiền, bạn nàng làm vẻ mặt thiểu não, Vi, con lấy cái ví ra đây cho mẹ.Con bé Vi lũn chũn chạy đi mở tủ. Nàng từng ở đây với mẹ con nhà Vi và hai người bạn khác. Một căn hộ sang trọng tấp nập khách khứa hàng đêm, để rồi sáng hôm sau tĩnh lặng với những thân người vùi trong giấc ngủ. Bạn nàng mở ngoác ví "Hết sạch. Con Vi chuẩn bị đi học nên tao phải lo học phí cho nó." Nàng gượng gạo "Ừ, để nó đến trường tốt hơn. Ở nhà... rồi trước sau cũng giống tụi mình". Bạn nàng ngáp dài "Sao mày bỏ nghề?" - "Bác sỹ chống chỉ định" - "Mày ngu lắm, loại như mình đứa nào cũng sống chết với nghề. Bỏ thế đếch nào được. Hồi tao có bầu con Vi, sắp đẻ đến nơi vẫn còn kiếm được tiền. Ðể tao giới thiệu khách cho mày nhé. Nhưng... mày phải chấp nhận... sẽ không được khách xịn như ngày xưa đâu". Và nàng chấp nhận. Nàng phải chấp nhận. Ðám quần áo mã mà cô Xu mua giúp nàng đã khiến nàng vắt kiệt đồng bạc cuối cùng. Vậy mà oan hồn vẫn chưa vừa ý.Gã đàn ông trạc tuổi nàng, thậm chí có vẻ ít tuổi hơn, da nổi gân xanh nhợt nhạt cũng chả khác nào những cái bóng dật dờ trong bệnh viện biết quỹ thời gian của mình không còn được bao lâu nữa. Gã mỉm cười nhìn nàng hài lòng "Em Diễm Thúy kể về em cho anh rồi. Không sao, anh chấp nhận hết, miễn là em làm cho anh rên lên. Thuý bảo em điêu luyện như nghệ sỹ ấy. Thử đi nào". Gã tuột chiếc quần jean xuống đầu gối rồi ấn nàng quỳ xuống đất. Hai con bọ cạp xăm mực Tàu trên bụng gã đã ở ngang mặt nàng. Cơn khát rát bỏng lại từ từ cứa lên cổ họng. Lần này chúng cuộn mọi thứ lên từ dạ dày và nàng phải lấy một lọn tóc giả chặn ngang cổ để ngăn cơn ói bắt đầu trào ra. Nàng ngước mắt nhìn hắn van xin "Anh tắt đèn đi được không?". Hắn cúi xuống, khuôn mặt bệnh hoạn lộ vẻ khó chịu "Em đúng là một con đĩ thích học đòi khuê các" nhưng vẫn với tay tắt đèn. Hai con bọ cạp biến mất. Toàn bộ cơ thể nàng chìm vào bóng tối.
Ðôi mắt nàng là màn đêm đen đặc và cơn buồn nôn đã dịu xuống. Những lọn tóc rũ xuống bộ ngực trần của nàng giá lạnh. Chúng tựa như những sinh vật không chân nhầy nhớt đang quanh quẩn tìm chỗ trú ẩn. Nàng rùng mình. Ðôi mắt nàng đã quen với bóng tối. Và... ngay sau lưng tên khách hàng của nàng... trong phòng không chỉ có mình nàng và hắn. Còn một người nữa. Cái bóng vẫn bất động, buồn thảm, đứng tựa vào tường, như chờ đợi nàng làm xong cái việc bẩn thỉu kia. Nàng gào lên những âm thanh tích lại từ chuỗi ngày sợ hãi tột cùng. Ðèn bật sáng. Cái bóng biến mất. "Làm sao?", gã kia bặm môi lại vì tức. Nàng run người lên, bật khóc "Nó đứng kia... Oan hồn". Khuôn mặt xanh nhợt của gã xám lại rồi đỏ tía lên "Mày điên rồi". Gã co chân đạp nàng vào một góc đường. Bộ tóc giả của nàng văng xuống đất. Chưa hả giận, gã nhào đến túm lấy tóc nàng. Nhưng đầu nàng trượt khỏi tay hắn. Hắn nhìn xuống những búi tóc to tướng nằm trên lòng bàn tay. Chúng rối vào nhau như không phải tóc của người.
Nàng hoảng sợ chạm tay lên đầu. Tóc đua nhau rụng xuống lả tả. Nàng đã hết tóc rồi. Trên đó chỉ còn là da đầu "Ghê quá. Hoá ra lũ chúng mày lừa tao". Gã lẩm bẩm rồi hằm hằm mặc quần áo. Khi nàng nghe tiếng cửa sầm lại, nàng lết đến bên bộ tóc giả, chụp nó lên đầu. Nó lạnh, giờ đây càng lạnh hơn vì đã cọ sát lớp da đầu của nàng. Nàng cảm thấy bất an, nhưng nàng không thể thiếu nó. Nàng kéo xoà những lọn tóc xuống ngực, như thể nó sẽ che chở cho thân hình cô độc của nàng."Cởi áo ra", tay chuyên viên phòng X-quang có đôi môi thâm sì và ánh mắt hằn học lạnh lùng ra lệnh cho nàng. Nàng đã làm việc này cả ngàn lần, nhưng trước vẻ thản nhiên kỳ quặc của hắn, nàng lúng túng. Hắn bực dọc quát lên "Cởi áo ra rồi treo ở cái móc kia. Không ai thèm nhìn". Hắn không thèm nhìn, hẳn nhiên rồi. Hắn cũng đã ra cái lệnh này đến ngàn lần. Vẻ mặt của hắn giống hệt những cỗ máy trong phòng, xám xịt, trơ lỳ, vô cảm, hàng ngày tiếp nhận hàng trăm kẻ ép mình vào máy với những khối u trong người. Nàng làm theo lời hắn, rồi rúm ró đi lại chiếc máy. "Buộc tóc lên." Nàng ngần ngừ rồi tháo bộ tóc giả treo lên giá. Nàng len lén nhìn hắn.
Nhưng khuôn mặt như có thể tháo ra lắp vào thành rô bốt không có vẻ gì để ý đến cái đầu trọc lốc của nàng. Nàng không có tóc, xấu xí, mang dáng dấp của kẻ sắp được thần chết rước đi, hay có mái tóc bồng bềnh như thần Vệ nữ với khuôn ngực nóng bỏng cũng như nhau với hắn cả thôi. Nàng nhét vào túi áo trắng của hắn một tờ tiền. Nhưng tờ tiền cũng không làm hắn thay đổi sắc mặt. Sáng nay bạn nàng đã đưa nó cho nàng "Tao quyên góp cả đám mới được ngần này. Thôi mày ráng mà chịu đựng. Ðối với lũ mình, sống hay chết cũng như nhau cả thôi. Chỉ có điều, đứa nào giỏi lừa Thần chết thì đứa ấy may mắn"."Thẳng người lên. Dang hai tay ra", gã quát to rồi vội vàng chạy ra ngoài đóng cửa lại. Chiếc máy bắt đầu hoạt động. Nó áp sát lên cơ thể nàng lạnh như băng. Nàng thấy nó cũng có cảm xúc, nhưng là cảm giác thích thú của một cỗ máy giết người khi tìm được khối u ác tính trên vật chủ. Bốn bức tường sơn màu xám, trống trơn, u ám. Nàng đưa mắt nhìn ra chiếc giá treo quần áo như mong tìm một vật quen thuộc.
Nhưng... nàng gào thét điên loạn. Cái bóng bất động trong ánh sáng nhợt nhạt của phòng X-quang hiện hình rõ một người đàn bà, hốc mắt sâu hoắm buồn thảm, da xanh tái và đầu cũng trọc lốc không một sợi tóc. Bà ta đang đứng cạnh giá để áo, và vuốt ve mớ tóc giả của nàng. Gã kia chạy vội vào, cả những bệnh nhân khác đang chờ bên ngoài cũng vào theo. Nàng chỉ cái giá áo, nói như mê sảng "Oan hồn... Tôi sắp chết rồi. Tôi bị quỷ ám. Mụ ta lúc nào cũng đeo đẳng tôi". - "Ra ngoài kia. Ra hết ngoài kia". Kẻ canh giữ cỗ máy quát những bệnh nhân bâu nhâu ngoài cửa rồi ẩy nàng thô bạo "Cứ yên tâm. Rồi sẽ được chết. Ai đã phải vào đây thì chẳng thoát được đâu". Gã nhếch mép cười, nụ cười hiếm hoi, với hai chiếc răng nanh nhọn và ánh mắt độc ác.Nàng ngồi chờ trên dãy ghế dành cho bệnh nhân, tâm trí hoảng loạn. Hồn ma của người đàn bà đã có mặt ở bất kỳ nơi nào nàng đến. Bà ta muốn gì ở nàng? Nàng còn gì để lấy đi nữa ngoài một linh hồn lay lắt đang chống chọi hàng ngày với Thần chết. Người ta đọc đến tên nàng. Nàng bước vào phòng, rồi rũ mình trên ghế. Ông bác sỹ giơ tấm phim lên ngang mặt, không nói gì, nhưng nhìn nàng mỉm cười. "Một sự thần kỳ cô gái ạ. Chưa có khối u nào như trường hợp của cô lại có thể tan hoàn toàn bằng những phương pháp y học hiện có". Tai nàng ù đi. Giọng ông bác sỹ vẫn đều đều "...bây giờ cô chỉ cần phục hồi thôi... phục hồi... rồi tóc của cô sẽ mọc trở lại.?Nàng nằm im trong đêm. Sợ hãi. Nàng không dám ngủ. Nàng sợ người đàn bà lại đến. Nàng không cảm thấy sung sướng vì tin báo của ông bác sỹ. Nàng lả đi, bải hoải như người leo núi vượt qua một chặng đường dài gian khổ, giờ đến đích lại cảm thấy không còn sức lực để tận hưởng những gì mình đã cố gắng giành giật. Những cơn khát rát bỏng đã chấm dứt, nhưng nàng cảm thấy lạnh. Cái lạnh thoát ra từ trong tim. Nàng choàng bộ tóc dài thượt ra xung quanh cơ thể. Nó không phải tóc của nàng, nên nàng có truyền bao nhiêu nhiệt vẫn không làm nó ấm lên được. Nó như được tạo ra từ vực thẳm hư vô, đen, lạnh và vô tận. Nó làm nàng thêm run rẩy. Nhưng nàng nghiện nó như đứa trẻ mồ côi cô độc nghiện con búp bê nhồi bằng rẻ rách. Nàng hình dung ra một cái gì đó ấm, sẽ choàng lên vai nàng, không phải là tóc, không phải là chăn, không phải là vật vô tri. Vậy nó sẽ phải là cái gì? Nàng chìm vào giấc ngủ trong những cảm giác ấm áp và giá lạnh đan xen hỗn loạn.Ðêm hôm đó, người đàn bà có hốc mắt sầu thảm không xuất hiện.Ðêm hôm sau, bà ta không đến.Những đêm sau đó, nàng đã quên mất bóng ma hãi hùng đã ám ảnh làm nàng điên loạn. Nàng ngủ ngon giấc. Tóc nàng mọc dài dần. Nhưng hàng đêm, nàng vẫn cuốn chặt những lọn tóc giả quanh mình như một thói quen không thể bỏ.Khi nàng đến bệnh viện nhận kết quả xét nghiệm cuối cùng, cơ thể nàng đã không còn chút dấu vết nào của cái vật chết người kia nữa. Nàng về nhà, vào lúc chiều muộn. Những cơn gió bấc cuối cùng của mùa đông tranh thủ tạt nốt những gì còn sót lại từ phía bên kia sông. Nàng co ro đi trên mặt cát. Túp nhà tiều tụy của nàng đã thấp thoáng, sẫm lại dưới ngọn tre. Dưới đám mây vần vũ đang sà thấp xuống, mái nhà như kẻ tội đồ chờ sự phán quyết. Nàng dừng lại, ngắm nhìn nó, cho đến tận lúc nó lẫn vào bóng tối, nàng mới vào nhà. Tim nàng thắt lại. Cửa nhà nàng không khoá. Nàng đứng tựa vào cây cột trước hàng hiên, nghẹt thở. Cánh cửa hút gió vẫn mở ra đập vào chan chát lên mép tường. Nàng nhìn vào trong nhà. Có ai đó đang ngồi trên giường của nàng. Nàng bước như thôi miên qua bậc cửa. Người đàn bà thở dài, nhìn nàng buồn thảm. Cái bóng trắng bệch của bà ta hiển hiện trước mặt nàng. "Cho tôi xin lại tóc... Tôi cần tóc... Tôi lang thang. Tôi cô độc. Tôi lạnh lắm. Hãy trả lại tóc cho tôi".Nàng chạy như điên như dại ra khỏi ngôi nhà. Mây đen vẫn vần vũ như sắp đổ ụp xuống đầu nàng. Gió từ trên ngọn tre thổi theo tà áo phần phật của nàng những tiếng rít ai oán "Tóc của tôi. Tóc của tôi... Trả lại tóc cho tôi".Nàng đã đảo đi đảo lại khúc phố này tới mươi lần, mà không thể tìm thấy cửa hàng tóc với người bán hàng kỳ dị. Lần trước nàng đã tìm thấy nó ngay góc phố, dưới chân cột điện, vì thế nàng không thể lầm. Những người bán hàng trong các shop thời trang đông đúc ở khu phố tỏ ra cắm cảu khi nàng hỏi thăm "Thời buổi này muốn mua tóc thì ra siêu thị.
Mười năm nay không ai dại gì thuê nhà ở đây để mà bán tóc." Nàng thất vọng, mua một chiếc vé lên xe buýt. Nàng chưa biết đi đâu. Nàng không thể trở về căn nhà hãi hùng đó. Bộ tóc giả và chiếc lược sừng đã được cho vào một chiếc túi gọn ghẽ. Nàng lùa tay vào túi áo. Tay nàng chạm phải một mẩu giấy. Sáng nay nàng tình cờ gặp lại người bạn cũ. Cô ta kéo nàng vào một quán cà phê "Lâu quá rồi không gặp mày. Có nhớ nghề không?", cô ta cười ré lên.
Nàng ngậm ngụm cà phê đắng ngắt trong miệng "Không, tao tìm được việc rồi. Cũng ổn". Người bạn đưa cho nàng địa chỉ "Nhà mới nhé. Lúc nào cần, cứ đến". Nàng mân mê mẩu giấy trong túi áo. Nàng tiến lên đầu xe để quan sát xem chiếc xe đã đi tới phố nào. Bỗng nhiên, một cái gì đó chạm vào cổ tay nàng. Nó rất ấm. Lâu lắm rồi nàng không cảm nhận được cái gì đó ấm, và sự ấm áp khiến nàng rùng mình. Nàng quay lại. Một người đàn ông đang nhìn nàng "Tôi nhường chỗ". Hẳn là anh ta nghĩ nàng đang đi tìm chỗ. "À không. Tôi cũng có chỗ". Nàng trở về ghế của mình, nơi nàng đã đặt cái túi để giữ chỗ lúc đứng lên. Nhưng toàn bộ ghế trên xe đã kín người ngồi, và nàng không thể nhớ ghế nào là ghế của mình. Còn chiếc túi, nó đã biến mất. Người ngỏ ý muốn nhường chỗ cho nàng tỏ vẻ lo lắng "Em bị mất cái gì à?" - "Một chiếc túi" - "Có gì trong đó?" - "Một bộ tóc giả." - "Không sao, mình sẽ cùng tìm". Nàng thở hắt ra "Thôi. Em không cần đến nó nữa".Chiếc xe phanh khựng lại. Những người trên xe bị giúi ra đằng sau. Và trong khoảnh khắc xô đẩy láo nháo, nàng thoáng thấy một người phụ nữ có mái tóc giống hệt mớ tóc giả của nàng đi lướt bên ngoài cửa xe. Chỉ là một khoảnh khắc. Khi nàng nhoài ra sát cửa kính, chiếc xe đã quanh sang một con phố khác. Và bên ngoài, bóng người đi bộ trên vỉa hè đã thưa thớt. Họ vội vã trở về nhà để trốn cơn lốc hiếm hoi đang ập đến cuối mùa đông.
Truyện ngắn của Di Li
“Tình yêu cũng phù phiếm như nhan sắc vậy”. Hân, cô gái đẹp nhất hội ba đứa chúng tôi bần thần thốt lên như vậy. Cô vừa trải qua mối tình chớp nhoáng thứ 13. Những người đàn ông đến với Hân tìm lạc thú. Cô ngả vào lòng họ tìm niềm vui qua ngày. “Đàn ông biến đi đâu hết. Bây giờ kiếm được người yêu mình thật sự và muốn lấy mình, khó quá”.

[size=5]Vợ anh đẹp không?

- Cô ấy xấu.
Điều anh nói bóp nghẹt trái tim tôi. Tôi, đứa con gái lặng lẽ u buồn. Chưa bao giờ tôi nghĩ mình đẹp. Khi Đăng nói: “Vi có biết Đăng rất yêu Vi không?”. Tôi nhìn vào mắt Đăng và tự hỏi: “Tại sao Đăng có thể yêu mình, một cô nhóc xấu xí, ủ rũ?”. Nhưng Đăng chỉ mỉm cười và nhẹ nhàng tránh ánh mắt của tôi.

“Bạn chị Phương xinh quá!”, đứa em bạn tôi kêu lên như vậy khi một lần tôi đến chơi nhà Phương – cô bạn học cùng lớp Đại học. “Có đúng vậy không?”, tôi bối rối thầm nhủ và bất giác nhìn Phương. Cô bạn véo mũi cậu em trai, nheo mắt cười cười: “Thật hả? Tôm thấy vậy thật hả? Đừng làm bạn chị phổng mũi nhé!”.

Tôi đã may mắn biết bao khi được tựa vào bờ vai cứng cỏi và ấm áp của Đăng. Đăng yêu tôi và chỉ yêu tôi. Tình yêu ấy qua tháng năm càng cùng lên thiết tha và mãnh liệt. Còn anh, anh là một họa sĩ và anh yêu cái đẹp. Tôi nhận ra điều đó trong ánh mắt anh nhìn những người phụ nữ. Một vẻ say mê hoang dại. Những bóng dáng yêu kiều đi qua cuộc đời anh. Thi thoảng tôi lại thấy họ lướt qua bên mình, thơm nức mùi nước hoa Pháp. Tôi sợ đôi mắt anh. Đôi mắt ánh lên chút cô độc mệt mỏi với cái nhìn như thấu suốt cơ thể người khác, chạm tới phần sâu thẳm nhất.

Nhưng tôi giống anh, tôi là một người đang mải đeo đuổi nghiệp văn chương và lẽ dĩ nhiên tôi cũng yêu phụ nữ. Có lẽ đúng hơn, tôi yêu vẻ đẹp hắt lên từ tâm hồn của họ. Những tâm hồn rất đỗi mong manh dịu dàng… Tôi yêu Thùy. Dù Thùy không đẹp. Dù ở giữa đám đông, Thùy không có gì nổi bật. Tôi vẫn yêu Thùy. Cô gái trong im lặng của tôi.


* *

*

“Em đến chỗ anh nhé. Chúng ta cùng nói chuyện”. Anh nhắn tin cho tôi. “Em ngại lắm. Mỗi lần gặp nhau chỉ toàn em nói, có thấy anh nói gì đâu?”. “Một người nói phải có người kia nghe chứ. Cả hai cùng im lặng hóa ra tượng gỗ hết à?”. “Chắc em là vẹt con?”. “Anh là tượng gỗ”. “Cười nheo cả mắt”. “Đang lắng nghe tiếng cười”…

Tôi giấu Đăng mối quan hệ giữa tôi và anh. Tôi cũng giấu Đăng cả những giấc mơ của tôi. Khu vườn đêm. Ánh trăng như lụa mỏng trườn lên những cánh hồng trắng thơm, mềm mại. Mọc lên giữa hương thơm ấy là Thùy của tôi.

Mùa đông trôi qua khung cửa để lại lưng trời tiếng kêu thảng thốt phấp phỏng của loài thiên di. Thùy bảo: “ Sao không lấy Đăng đi. Yêu nhau ba năm rồi còn gì?”. Tôi nhìn bàn tay nhỏ nhắn của Thùy đang cắm những bông loa kèn vào chiếc lọ thủy tinh màu xanh ngọc, cười nói: “Sắp rồi, đến tháng 10…”. Thùy quay lại, nhìn sâu vào mắt tôi, dò hỏi: “Tháng 10?”. Đôi mắt Thùy đen thăm thẳm. Tôi định trả lời: “Nhưng tháng 10 của năm nào thì Vi vẫn chưa biết”. Nghĩ sao lại thôi.

Tôi thích đến phòng làm việc của anh, đôi khi chỉ để ngắm những bức tranh thiếu nữ và hoa anh vẽ, treo đầy tường. Mỗi người một dáng vẻ, một đôi mắt thẫm đầy hoang dại, bí ẩn. Ở bên anh, một người trầm lặng, tôi trở nên sinh động, náo nhiệt. Tôi có thể ba hoa với anh mọi chuyện, kể cả những nỗi buồn đã đọng thành nước mắt trong tim tôi.

“Chiều em ghé qua anh nhé. Em mang cho anh bài thơ mới viết của em”.

“Không gặp nhau nữa”.

“Tại sao?”

“Vì mỗi lần gặp, anh chỉ muốn ôm em vào lòng và hôn”
Tình yêu cũng phù phiếm như nhan sắc vậy”. Hân, cô gái đẹp nhất hội ba đứa chúng tôi bần thần thốt lên như vậy. Cô vừa trải qua mối tình chớp nhoáng thứ 13. Những người đàn ông đến với Hân tìm lạc thú. Cô ngả vào lòng họ tìm niềm vui qua ngày. “Đàn ông biến đi đâu hết. Bây giờ kiếm được người yêu mình thật sự và muốn lấy mình, khó quá”. “Người ngoài thì cố chui vào, còn người ở trong đang muốn nhoài ra đây”. Thùy bông đùa và khẽ thở dài. Tóc Thùy bay bay. Nghiêng nghiêng bên cửa sổ, những cánh hồng bay bay chấp chới. Tôi nín lặng nhìn ly cà phê nhỏ xuống chênh chao từng giọt, giọt bóng đêm và thấy hiện lên đôi mắt Thùy đẫm ướt.

Trong nhóm chúng tôi, Thùy là người rời cuộc vui sớm nhất. Tôi đã không đến dự đám cưới của Thùy. Ngày Thùy lấy chồng, những buổi chiều trong tôi từ đó tím mênh mông hoang hoải…

Ánh trăng luồn vào con hẻm tối ẩm ướt. Xộc lên mùi lá mục, hương cúc trắng, hương cỏ bị dập nát. Làn hơi tháng ba nhẹ nhàng lan tỏa. Anh choàng tay qua bờ vai thon nhỏ của tôi, ngón tay anh mân mê những sợi tóc nâu óng ả mịn mượt của tôi, áp vào môi anh thầm thì: “Em thích không?”. Tôi xoay người, mắt mở to, đăm đăm nhìn chùm đèn màu treo lơ lửng trên trần nhà, tự hỏi. Giờ này Thùy đang làm gì, ở đâu?

- Vợ anh có đẹp không? – Tôi hỏi nhỏ.

- Không. Cô ấy xấu.

Trái tim tôi thắt lại. Tôi yêu Thùy. Dù Thùy của tôi không đẹp. Đó là đóa hồng bạch ẩn hương vào đêm tối, tiếng sơn ca trong vút, nốt ngân xanh biếc trong lòng tôi.

- Em không yêu anh.

- Không. Em yêu anh.

- Anh nghe đây. Em yêu Đăng, bây giờ và mãi mãi… Anh đi đi, đi ngay đi.

Tấm rèm cửa bị gió cuốn lên, bay phần phật. Lùa vào phòng những chiếc lá vàng khô, rơi lả tả. Anh đi. Tôi òa khóc. Ly cà phê rơi xuống sàn, tan thành những giọt đen nhức nhối. Đôi mắt Thùy đen thăm thẳm. Đen như một mảnh vỡ đang cứa vào lòng tôi nỗi buồn thương da diết.

Những bông hồng nở trong im lặng, tỏa hương vào đêm. Những cánh hoa lóng lánh như nước mắt. Cô gái của đêm. Cô đến từ bản nhạc mơ màng, từ ánh trăng, trái tim người nghệ sĩ vỡ thành những cánh hồng tinh khiết, mỏng mảnh ngào ngạt hương và ngân dài, ngân mãi…[/size]

gã lang thang

Trời sắp tối. Cửa hàng cơm nguội trong công viện đã đóng cửa. Gã lang thang lấy mảnh bao tải giấu trong lùm cây ra, trải lên bậc thềm xi măng sau quán cơm nguội, thành giường chiếu của mình. Lúc này vẫn thường có người tản bộ và những đôi tình nhân đi qua. Dưới pho tượng không xa vẫn có một số cụ ông cụ bà đang trò chuyện.Nhưng, thời gian lên giường của gã lang thang đã đến, gã cũng chẳng thèm để ý đến những việc ấy làm gì, cúi đầu xuống là nằm ngay.Sự tồn tại của gã rõ ràng chẳng ảnh hưởng gì đến hứng thú của những cụ già kia. Các cụ cũng chẳng thèm để mắt đến gã.
Nằm một lát, màn đêm ngày càng tối, các cụ bèn chào nhau ra về.Một đôi tình nhân thì còn thì thầm tình tự dưới một gốc cây cách gã mười mấy bước chân. Đôi tình nhân nhìn thấy nhưng coi như không có gã lang thang, coi gã như một gốc cây hay một hòn đá ở bên cạnh
Gã lang thang vẫn chưa muốn ngủ, bèn ngắm nhìn họ. Hai người đều gày bé, bộ dạng như học sinh trung học. Chàng trai rất bình thường, mặt mày cô gái cũng nhìn không rõ, nhưng thể hình rất bắt mắt, khiến người ta thèm nhìn. Khoảng giữa cái quần bó và áo lót ngắn phơi ra một mảng thịt trắng loá. Gã lang thang nghĩ ngợi lung tung: Đem thịt người như thế cho gã ăn, chắc chắn gã ăn được!Tối nay gã chỉ ăn một nửa hộp cơm với tôm riu, không có món ăn gì đáng giá, càng không tìm thấy thịt. Lúc này đã đói meo.
Sau đó, gã mơ mơ màng màng nửa ngủ nửa thức.Tiếng kêu thét của cô gái làm gã giật mình tỉnh giấc. Ngoài ra còn có tiếng thét của mấy người đàn ông. Gã nằm yên không động đậy, chỉ dõi mắt nhìn.Ba bốn tên đàn ông đang tấn công đôi tình nhân nọ. Đúng là bốn tên. Chàng trai bị ba tên đánh gục, tay chúng cầm dao đâm tới tấp vào người cậu ta…Khi làm tất cả những chuyện ấy, chúng cũng không thèm đếm xỉa đến gã lang thang.Gã lang thang cảm thấy không thể trơ mắt ra nhìn nữa.Tiếng kêu của cô gái càng thảm thiết. Xen lẫn là những tiếng cười, tiếng chửi và tiếng thở dốc của mấy tên đàn ông nọ.
Cuối cùng vẳng lại tiếng hú của xe cảnh sát.Cảnh sát từ mấy hướng ập đến bắt được bốn tên côn đồ lưu manh. Cô gái được lực lượng cảnh sát đỡ dậy mặc lại quần áo đã bị xé rách. Lực lượng cảnh sát tiếp tục quan sát hiện trường.Lúc ấy, lại có xe cứu thương rú còi phi đến.Ồn ào náo nhiệt một lát, tất cả mọi người đều ra đi. Khi chiếc xe cảnh sát cuối cùng nổ máy, đèn xe phía trước quét đi quét lại trên tấm bao tải đắp trên mình gã lang thang.
Xe cảnh sát dừng lại bên cạnh gã.- Nên dẫn thằng cha này về lấy khẩu cung! - Có một tiếng nói.- Tóm gọn cả rồi, lại có hai người bị hại làm chứng là đủ rồi. Đây là đồ bỏ đi, anh dây với gã làm gì? Nếu gã cứ lì ra không chịu đi, anh nuôi báo cô gã ư?Trong xe cười oà cả lên.- Thôi đi! Then chốt là phải tìm được người gọi điện thoại báo cho cảnh sát. Trở về kiểm tra xem số máy điện thoại di động ấy ngay.Thế là xe cảnh sát chuyển bánh.Gã lang thang vẫn co tròn trong ổ chăn bao tải, mặt tỉnh bơ khoá máy điện thoại di động.