Nước Mỹ những năm hai mươi của thế kỉ trước, khi lớp trẻ đang sôi sục trong một trào lưu sống mới, có một cặp đôi nổi lên như những đứa con cưng của thời đại, đó là Scott Fitzgerald - tác giả của The Great Gastby và vợ là Zelda. Tài năng, trẻ trung, đẹp lộng lẫy, cả hai được chào đón, xưng tụng và ngợi ca như hiện thân của những năm hai mươi đầy ánh sáng.
Thế nhưng câu chuyện nào thực sự ẩn sau vầng hào quang ấy, giấc mơ nạo bị đập vỡ và đôi cánh nào bị cắt lìa, để rốt cục Scott chìm đắm trong nghiện ngập và chết sau một cơn truỵ tim, còn Zelda bị thiêu cháy trong một nhà thương điên. Chuyện về hai kẻ tài năng và điên khùng này, đặc biệt là câu chuyện về cuộc đời nàng Zelda bạc mệnh đã được nhà văn Pháp Gilles Leroy kể lại trong Alabama. Song với hình thức giả tự truyện độc đáo và một văn phong dữ dội, giàu chất thơ.
Trích đoạn
Bỗng nhiên, thành phố lơ mơ ngái ngủ của chúng tôi bị xâm chiếm bởi hàng nghìn thanh niên trai tráng, phần lớn là những gã thảm hại, bị lôi ra khỏi trang trại, đồn điên, quầy hàng của họ, từ khắp các bang miền Nam trong khi các sĩ quan mới tốt nghiệp trường quân sự của họ lại xuống từ phương Bắc, từ vùng Hồ Lớn và từ các thảo nguyên (kể từ nội chiến đến giờ người ta chưa khi nào thấy ngần ấy bọn yankee trong thành phố, mẹ tôi bảo như vậy).
Trẻ như thế, hừng hực như thế, các chiến binh tươi cười ồn ã sà xuống chúng tôi và đổ dồn theo những con phố của chúng tôi tựa như những đám mây chìm chóc dày đặc trong bộ lông màu xanh lơ hoặc xám hoặc xanh lục, một số có mào bằng vàng hoặc bằng bạc, điểm đốm mắt bằng những ngôi sao cho lòng quả cảm và những phù hiệu nhiều màu - nhưng tất cả, lũ chim hạng lính tổng động viên cũng như lũ chim hạng sĩ quan chuyên nghiệp, những kẻ chủ trương ly khai hay những người ủng hộ phong trào phế nô, rốt cuộc cũng liên kết lại, nếu không phải là hoà giải với nhau, tất cả chẳng bao lâu sẽ lại lên đường cho một chuyến đi dài vượt đại dương về phía châu Âu già cỗi, vẫn chưa phải châu Âu trong mơ của chúng tôi mà là châu lục của một nỗi kinh hoàng lạ lẫm, sự lạ lẫm nằm ở chỗ người ta phải chết trong một cuộc chiến ngoại quốc.
Nếu có sợ đi chăng nữa, họ cũng không để lộ ra ngoài. Những buổi khiêu vũ diễn ra khắp nơi trên phố, tại các khu sân bay bao quanh thành phố và trong các trại huấn luyện. (Đó là sự lạ, quả đúng như vậy, một sự hi hữu, chưa được lý giải: không một thành phố nào diện tích khiêm tốn như Montgomery lại có những chừng ấy sân bay. Và vậy là thành phố nực cười của chúng tôi được chọn làm nơi huấn luyện hàng loạt các cậu bé mà người ta sẽ giao nộp cho chiến trận - Cuộc chiến, họ gọi thế, Trận chiến).
Tôi còn nghe thấy từ họ phát ra những âm thanh lộn xộn đầy cuồng nhiệt; tiếng giày nhà binh kiêu hãnh gõ đôm đốp xuống mặt đường, tiếng gào rống và tiếng ly cốc chạm nhau, như thể hai mươi nghìn gã trai đang tạo thành một cơ thể to lớn duy nhất, một người khổng lồ với các mạch máu nóng bỏng nơi người ta có thể nghe thấy chất adrênalin sôi ùng ục và một bầu nhựa sống căng tràn không thể kìm nén. Như thể mối nguy cận kề và niềm tin chắc vào những cú sốc khác, vào những cơn quá khích khác, những cú sốc và những cơn quá khích chết người, đã khiến những gã đàn ông này thêm phần quậy phá ồn ĩ, thơ trẻ và sảng khoái lạ thường.
Và chúng tôi, những mỹ nhân miền Nam, tôi không rõ những cậu trai này nhìn chúng tôi như thế nào: một đàn ong phát tiếng vo ve, có lẽ vậy, hay một chuồng chim ruồi và vẹt mái hốt hoảng cũng nên. Lý do duy nhất để thức dậy và sống, đó là chờ đợi cuộc duyệt binh mới trong thành phố, và đối với những cô gái may mắn như tôi, không bị bố mẹ kìm giữ bằng vòng mũi để vực ngựa, thì là chờ đợi buổi vũ hội tiếp theo tại Coutry Club hoặc tại phòng ăn của doanh trại Sheridan.
Bố đã hết sức cố gắng giam lỏng tôi trong nhà chừng nào các đội quân vẫn lưu lại trong thành phố. Ông, vị viên chức nhà nước xanh rớt và rụt rè, vị luật gia khắc khổ tối nào cũng ngủ cùng lúc với mặt trời, dĩ nhiên là ông chỉ nhìn ra trong đám lính hung hãn vô kỷ luật một lũ thô lậu đồi bại, đầy ám muội, những tên tội phạm cưỡng dâm và sát nhân. Minnie - cảm ơn mẹ - đã cho phép tôi tới Country Club, chứ không phải bất kỳ một vũ hội nào khác, một khán phòng nào khác, cho phép đi tới nửa đêm. Bà thức đợi tôi về mới đi ngủ, lúc đó đã quá mười hai giờ đêm từ lâu.
Trung uý Fitzgerald hai mươi mốt tuổi và đã bộc lộ nhiều tài năng. Anh khiêu vũ rất tuyệt vời tất cả các điệu thịnh hành, dạy tôi nhảy turkey trot, maxie và aeroplane, anh viết những truyện ngắn trong nay mai sẽ được đăng báo, anh chắc chắn về điều ấy, anh sạch sẽ và lịch lãm, anh biết tiếng Pháp - chính nhờ thạo tiếng Pháp mà anh được đào tạo thành trung uý lục quân sau khi tốt nghiệp Princeton, những người nói tiếng Pháp đều được hưởng quyền ưu đãi đẩy họ lên tới hàng sĩ quan - và nhất là anh lại sạch sẽ và chải chuốt, cách ăn vận của anh đỏm dáng chẳng khác nào một dandy. Bộ quân phục của anh được cắt may tại tiệm anh em nhà Brooks ở New York. Đi cùng chiếc quần cưỡi ngựa màu xanh lá mạ của anh, thay vì đôi ghệt bằng vải như thường thấy là đôi giày ống cao, màu vàng rơm, với những chiếc đinh thúc ngựa đem lại cho anh một dáng vẻ không thực lắm của một người hùng trên báo ảnh.
Anh thấp bé, đúng vậy, nhưng khiếm khuyết thiếu vài centimét này được bù lại bằng một thân hình cân đối được tôn bật nhờ chiếc áo vest ôm sát người của bộ quân phục, bằng một vầng trán cao và một cái-gì-tôi-không-rõ (lòng tự tin vì đang là một ai đó, sự chắc chắn vào bản thân, (ý thức rằng một định mệnh song đang chờ đợi), bằng một dáng vẻ phi thường, cái thực ra đã nâng cao anh thêm một cái đầu.
Lũ đàn bà sửng sốt và lũ đàn ông cũng vậy. Một ngày nào đó tôi sẽ phải suy ngẫm về cái sự kỳ quái này: không một ai trong số các đồng đội ganh ghét với anh hay tức tối. Không hề, như thể những gã đàn ông khác đều chấp nhận sức lôi cuốn của anh và cổ vũ cho điều đó...
Càng làm tôi bối rối bao nhiêu anh càng trêu ngươi tôi bấy nhiêu! Đoạn tuyệt với những giấc mơ của mi đi. Ngay lập tức.
Đúng thế, mỗi ngày lại có một điệu nhảy mới ra đời và tôi biết tất cả các điệu. Tôi có thể bỏ hàng tiếng đồng hồ trước gương để hoàn thiện một bước nhảy, để mỉm cười trong khi mở khớp nối, giãn thật rộng hai vai.
Đám con trai trong các câu lạc bộ, những chàng sĩ quan có mặt trong phòng ăn, tôi điều khiển họ bằng bàn tay đeo găng viền chỉ trắng. Tôi là Zelda Sayre. Con gái của Thẩm phán. Hôn thê tương lai của nhà văn vĩ đại tương lai.
Kể từ ngày gặp gỡ anh, tôi không thôi chờ đợi.
Và chịu đựng, vì anh, với anh, chống lại anh.
Trong khu vườn nằm trên Đại lộ Pleasant, anh nghiêng mình xuống những đóa hồng châu Âu của mẹ tôi và có vẻnhư đang thưởng hương của những bông u tối nhất trong số chúng, những bông có màu đỏ thẫm, những bông thuộc giống Baccara và những bông thuộc giống Crimson Glory. Trong lần đầu trình diện này, anh thiếu điều đạt đến độ hoàn hảo. Bộ quân phục may tại tiệm Brook sạch sẽ không chê vào đâu được, nếp pli của chiếc quần âu cho thấy rất nhiều tài năng và đường ngôi trên mái tóc hoe vàng như kẻ chỉ, nằm chính giữa và thẳng tắp một cách hoàn hảo.
"Tôi tên Scott", anh nói.
"Rất hân hạnh. Minnie Machen Sayre. Tôi là mẹ của dị nhân đây".
Bà nhìn anh chằm chặp không chút ngượng ngùng, với một tia thèm thuồng trong nụ cười. Nhưng không cởi đôi găng làm vườn để chìa tay ra với anh...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét