Vòng cua
sinh tử
“mỗi cuộc đua có người thắng kẻ bại.Mỗi một vòng cua quyết định : có tiền hay la chết. 55 vòng cua, tôi luôn định hình trong đầu tiền là tất cả để vượt lên và chiến thắng”
N.M.T(24 tuổi) đã nhiều lần suy nghĩ như vậy trong suốt 2 năm vùi mình vào những cuộc xe phân khối lớn chỉ diễn ra buổi đêm.Chiến thắng từ mỗi trận đua đem vè cho đội T số tiền vài tỷ đồng . Sau mỏi trận thắng là ăn chơi, thác loạn .Nhưng sau tất cả, T,chưa bao giờ thoát khỏi thân phận đau khổ của mình.
Tìm cuộc chơi vì tiền tìm đến tốc độ để quên đi cái tên và cuộc đời mình nhưng nổi ám ảnh về cuộc đời như cái bóng bám lấy t.t hiền hơn những gì người có thể hình dung về một tay đua khét tiếng T kể về cuộc đời mình khi chỉ còn một trận đua sống chết để giã từ đường đua …
KỲ 1 ;Rời nhà… đến nghĩa trang
‘’tôi như một con hổ được ra khỏi chuồn”
tôi đã đợi chờ ngày ấy lâu lắm đã nhịn nhục trong gia đình 18 năm trời. Nhìn lại quản thời gian đã trôi qua, tôi thấy sợ và ớn lạnh.Khi tôi quay trỡ lại ngôi nhà này tôi sẽ không còn là tôi của ngày hôm nay nữa , những gì đã qua luôn khắc sâu trong tâm trí của tôi, nhắc nhở tôi một điều rằng dù có chết tôi cũng không quay trở lại đây!
Mẹ tôi là người vợ thứ 4 của ông-người tôi vẫn gọi là bố.Cho tới lớp 10 tôi mới vỡ lẽ là tôi không phải là con đẻ của ông . 18 năm qua tôi chỉ là một đứa con nuôi không hơn không kém.Và tôi hiểu quảng thời gian ấu thơ tôi bị đối xử như vậy.Dấu ấn cả cuộc đời cấp 3 khi tôi biết nhận thức hơnvề cuộc sống cứ in hắn,cứa vào tim tôi những nổi đau không bao giờ lắng xuống hay xoa dịu đi.
Ngày nào tôi cũng bị đánh đập , chửi mắng, thậm chí bị nguyền rủa cho tới chết .Sáng dậy sớm từ 4h cho lợn ăn rồi dọn dẹp sạch sẽ , đến 7 h tôi mới được đi học, từ nhà đến trường xa 3 cây số đi bộ thì muộn nên phải chạy mới kịp.Trên lớp tôi mặc cảm về bản thân xa lánh bạn bè không chơi với ai , nhiều lúc chán nản ,suy nghĩ nhiều tôi bỏ học và đi uống rượu một mình.Ngồi một mình tôi thấy cô đơn cảm giác lạnh lẽo ùa về.Muốn chết đi cho khuất mắt, muốn bỏ đi … nhưng sợ mẹ ở nhà bị ông ta đánh nhiều hơn.Tôi thương mẹ vì mẹ ngày nào cũng phải đi chợ từ sớm khi gà chưa ngáy sáng bán rau cho tới tối mịt mẹ cũng bị ông đánh sau những cơn say nhưng vẫn nhẫn nhịn, im lặng cắn răng chịu đựng nuôi tôi khôn lớn…
Đã nhiều lần tôi phải lắng nghe những câu ấy:’Mày chiu đầu vào bể nước mà chết đi đễ tao đậy nắp lại.Mày sống làm gì cho phí cơm.Mày là thằng con hoang, đứa con ngoài giá thú’… lại những trận đòn.Tôi đau
Hồm nào cũng vậy tôi nấu cơm mang lên nhà mời mọi người ăn.Riêng tôi phải ăn thật nhanh nếu ko ăn nhanh tôi lại sẽ bị chữi.Chỉ được ăn một bát cơm : Mày ăn ít thôi còn phần chó Con chó con mèo còn được việc hơn mày-‘ ông ta quát tôi như vậy.Chưa bao giờ được xới cơm lần 2 trong bữa cơm Tôi đã quá quen với điều đó.Ăn xong những lúc tôi đang dọn dẹp nhà cửa ông lại cầm cái gậy phang ngang vào đầu làm tôi ngục xuống
Thêm những lời mắng chửi.Rượu pha thêm niềm vui cho cuộc sống của ông bằng những lần giơ gậy đập đánh , ko cần biết người hứng chịu ra sao Còn tôi tôi phải biết học cách chịu đựng
Có lần sau khi ăn cơm xong, ông xuống bếp cầm con dao và rạch ngang vào ngực tôi, Thêm một nhát lên má, gần mắt.Ông trói tôi vào một cái cây ỡ góc vường từ 2 giờ chiều tới 11 giờ đêm , 11 h đêm trời mưa to, tôi đói, sợ và mệt lữ, máu trên người cũng đã đông lại Ông lại xuất hiện đưa tôi 2000 đồng để đi mua thuốc lá.Lại đi mua thuốc lá trong đêm như nhiều đêm.Trời tối om ko nhìn thấy đường nhưng tôi đã đi thành quen, quãng đường hơn 100 mét hoàn toàn đi theo quán tính .Chân đất , đội nón, dốc trơ rồi ngã … Ướt hết người nhưng tôi vẫn giữ cho điếu thuốc ko bị làm sao.10 điếu du lịch đỏ tôi gói vào trong người cho khỏi ướt .Đêm nằm ngủ trên một cái giường ôp ẹp, ko chăn, tôi co ro vừa khóc vừa nắm chặt tay nén lại những cơn đau của một ngày …
Suốt ba năm cấp 3 mọi thứ tình cảm trong gia đình tôi không còn , một nụ cười cũng không có.Đêm nào tôi cũng nhìn ra cửa sổ đề ngắm ông trăng và điếm những vì sao.Tôi ước chỉ mình tôi khóc cho tất cả mọi người trên thế gian này.Tôi bất hạnh nhưng tôi không muốn nhìn thấy ai khóc trước mặt tôi .Tôi ước tôi không phải thấp thỏm khi không ngủ được vì sợ ông bắt gặp…Cứ mỏi lần nhớ đến những gì trải qua , tôi lại khóc , cảm giác đau đớn khiến tôi ôm lấy ngực và gục xuống Đêm trôi đi trong nước mắt, tủi hơn và mệt nhọc
Thời thơ ấu của tôi cứ trôi đi như thế.Hết cấp 3 trước khi đi khỏi nhà, ông ta dặn tôi”Mày đi thì hãy nhớ,tao nuôi mày suốt 18 năm qua cho mày ănh học, mày nợ tao cái giá là 200 triệu đồng công nuôi.Kiếm được tiền phải trả tao, tao chỉ cho mày thời gian trong vòng 5 năm!:’…Tôi gật đầu và quay mặt bước đi , trong túi có 300 nghìn đồng.Nhưng lúc đó tôi không lo lắng về tương lai của mình.Chỉ thấy một cảm giác thoải mái .Tôi giống một con hổ (tôi sinh năm bính dần 1986) bị giam giữ lâu ngày thoát ra khỏi chuồn . ôi, ngày tự do của tôi…
sinh tử
“mỗi cuộc đua có người thắng kẻ bại.Mỗi một vòng cua quyết định : có tiền hay la chết. 55 vòng cua, tôi luôn định hình trong đầu tiền là tất cả để vượt lên và chiến thắng”
N.M.T(24 tuổi) đã nhiều lần suy nghĩ như vậy trong suốt 2 năm vùi mình vào những cuộc xe phân khối lớn chỉ diễn ra buổi đêm.Chiến thắng từ mỗi trận đua đem vè cho đội T số tiền vài tỷ đồng . Sau mỏi trận thắng là ăn chơi, thác loạn .Nhưng sau tất cả, T,chưa bao giờ thoát khỏi thân phận đau khổ của mình.
Tìm cuộc chơi vì tiền tìm đến tốc độ để quên đi cái tên và cuộc đời mình nhưng nổi ám ảnh về cuộc đời như cái bóng bám lấy t.t hiền hơn những gì người có thể hình dung về một tay đua khét tiếng T kể về cuộc đời mình khi chỉ còn một trận đua sống chết để giã từ đường đua …
KỲ 1 ;Rời nhà… đến nghĩa trang
‘’tôi như một con hổ được ra khỏi chuồn”
tôi đã đợi chờ ngày ấy lâu lắm đã nhịn nhục trong gia đình 18 năm trời. Nhìn lại quản thời gian đã trôi qua, tôi thấy sợ và ớn lạnh.Khi tôi quay trỡ lại ngôi nhà này tôi sẽ không còn là tôi của ngày hôm nay nữa , những gì đã qua luôn khắc sâu trong tâm trí của tôi, nhắc nhở tôi một điều rằng dù có chết tôi cũng không quay trở lại đây!
Mẹ tôi là người vợ thứ 4 của ông-người tôi vẫn gọi là bố.Cho tới lớp 10 tôi mới vỡ lẽ là tôi không phải là con đẻ của ông . 18 năm qua tôi chỉ là một đứa con nuôi không hơn không kém.Và tôi hiểu quảng thời gian ấu thơ tôi bị đối xử như vậy.Dấu ấn cả cuộc đời cấp 3 khi tôi biết nhận thức hơnvề cuộc sống cứ in hắn,cứa vào tim tôi những nổi đau không bao giờ lắng xuống hay xoa dịu đi.
Ngày nào tôi cũng bị đánh đập , chửi mắng, thậm chí bị nguyền rủa cho tới chết .Sáng dậy sớm từ 4h cho lợn ăn rồi dọn dẹp sạch sẽ , đến 7 h tôi mới được đi học, từ nhà đến trường xa 3 cây số đi bộ thì muộn nên phải chạy mới kịp.Trên lớp tôi mặc cảm về bản thân xa lánh bạn bè không chơi với ai , nhiều lúc chán nản ,suy nghĩ nhiều tôi bỏ học và đi uống rượu một mình.Ngồi một mình tôi thấy cô đơn cảm giác lạnh lẽo ùa về.Muốn chết đi cho khuất mắt, muốn bỏ đi … nhưng sợ mẹ ở nhà bị ông ta đánh nhiều hơn.Tôi thương mẹ vì mẹ ngày nào cũng phải đi chợ từ sớm khi gà chưa ngáy sáng bán rau cho tới tối mịt mẹ cũng bị ông đánh sau những cơn say nhưng vẫn nhẫn nhịn, im lặng cắn răng chịu đựng nuôi tôi khôn lớn…
Đã nhiều lần tôi phải lắng nghe những câu ấy:’Mày chiu đầu vào bể nước mà chết đi đễ tao đậy nắp lại.Mày sống làm gì cho phí cơm.Mày là thằng con hoang, đứa con ngoài giá thú’… lại những trận đòn.Tôi đau
Hồm nào cũng vậy tôi nấu cơm mang lên nhà mời mọi người ăn.Riêng tôi phải ăn thật nhanh nếu ko ăn nhanh tôi lại sẽ bị chữi.Chỉ được ăn một bát cơm : Mày ăn ít thôi còn phần chó Con chó con mèo còn được việc hơn mày-‘ ông ta quát tôi như vậy.Chưa bao giờ được xới cơm lần 2 trong bữa cơm Tôi đã quá quen với điều đó.Ăn xong những lúc tôi đang dọn dẹp nhà cửa ông lại cầm cái gậy phang ngang vào đầu làm tôi ngục xuống
Thêm những lời mắng chửi.Rượu pha thêm niềm vui cho cuộc sống của ông bằng những lần giơ gậy đập đánh , ko cần biết người hứng chịu ra sao Còn tôi tôi phải biết học cách chịu đựng
Có lần sau khi ăn cơm xong, ông xuống bếp cầm con dao và rạch ngang vào ngực tôi, Thêm một nhát lên má, gần mắt.Ông trói tôi vào một cái cây ỡ góc vường từ 2 giờ chiều tới 11 giờ đêm , 11 h đêm trời mưa to, tôi đói, sợ và mệt lữ, máu trên người cũng đã đông lại Ông lại xuất hiện đưa tôi 2000 đồng để đi mua thuốc lá.Lại đi mua thuốc lá trong đêm như nhiều đêm.Trời tối om ko nhìn thấy đường nhưng tôi đã đi thành quen, quãng đường hơn 100 mét hoàn toàn đi theo quán tính .Chân đất , đội nón, dốc trơ rồi ngã … Ướt hết người nhưng tôi vẫn giữ cho điếu thuốc ko bị làm sao.10 điếu du lịch đỏ tôi gói vào trong người cho khỏi ướt .Đêm nằm ngủ trên một cái giường ôp ẹp, ko chăn, tôi co ro vừa khóc vừa nắm chặt tay nén lại những cơn đau của một ngày …
Suốt ba năm cấp 3 mọi thứ tình cảm trong gia đình tôi không còn , một nụ cười cũng không có.Đêm nào tôi cũng nhìn ra cửa sổ đề ngắm ông trăng và điếm những vì sao.Tôi ước chỉ mình tôi khóc cho tất cả mọi người trên thế gian này.Tôi bất hạnh nhưng tôi không muốn nhìn thấy ai khóc trước mặt tôi .Tôi ước tôi không phải thấp thỏm khi không ngủ được vì sợ ông bắt gặp…Cứ mỏi lần nhớ đến những gì trải qua , tôi lại khóc , cảm giác đau đớn khiến tôi ôm lấy ngực và gục xuống Đêm trôi đi trong nước mắt, tủi hơn và mệt nhọc
Thời thơ ấu của tôi cứ trôi đi như thế.Hết cấp 3 trước khi đi khỏi nhà, ông ta dặn tôi”Mày đi thì hãy nhớ,tao nuôi mày suốt 18 năm qua cho mày ănh học, mày nợ tao cái giá là 200 triệu đồng công nuôi.Kiếm được tiền phải trả tao, tao chỉ cho mày thời gian trong vòng 5 năm!:’…Tôi gật đầu và quay mặt bước đi , trong túi có 300 nghìn đồng.Nhưng lúc đó tôi không lo lắng về tương lai của mình.Chỉ thấy một cảm giác thoải mái .Tôi giống một con hổ (tôi sinh năm bính dần 1986) bị giam giữ lâu ngày thoát ra khỏi chuồn . ôi, ngày tự do của tôi…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét