Thứ Ba, 17 tháng 8, 2010

góc nhỏ uyên ương

Xin Đừng Quên Nhau !
Cắn miếng gừng, hoà chung vào muối mặn ...Nếm thử vào, ôi khó nuốt làm sao ! Câu ca dao, vẫn vang vọng thuở nào ... Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau ! Lòng em đó ! mãi chờ anh có hiểu ? Cứ mỗi chiều, em ra ngẩn vào ngơ Cứ mỗi đêm, em khắc khoải đợi chờ Cả bốn mùa, thay phiên nhau nhuộm bóng Hoàng hôn xuống, em một mình trông ngóng Sương bắt đầu, phủ lạnh xuống đôi vai Gió vô tình, thổi chút má đào phai Duyên con gái, muộn màng không anh hỡi ! Mượn ánh trăng, soi vần thơ em gởi Gởi chút chờ, chút thương nhớ .. ai ơi ... Khăn em chùi, đẫm lệ mãi tuôn rơi Đèn vẫn sáng, vì mắt không ngủ được ! Trăng vẫn tỏ, soi trôi theo dòng nước Gió vẫn tình, ôm ấp mùi ái ân ... Nhớ nha anh ! tình em gứi .. đừng quên ! Tiếng chung tình, xin anh gìn giữ nhé !
Mỹ Nhân Và Mùa Thu !
Mùa thu buồn, trời thoáng se se lạnh Ngồi một mình, nghĩ ngợi .. đợi ai đây ? Giọt sương khuya, còn đọng rớt nhỏ đầy Đôi vai lạnh, chợt cong mình run rẩy Phía xa xa, bóng dáng ai .. đã thấy Tóc xoã dài, nhẹ nhàng bước khoang thai Mỗi bước đi, lá rơi phủ gót hài Gió đưa nhẹ, tung bay làn tóc xoã Mỗi bước gần .. Chao ôi .. Nàng đẹp quá ! Thu và Nàng, ngây ngất động hồn ta Cây nghiêng nghiêng, như gởi chút mặn mà Lá quấn quít, như muốn ôm không thả Nàng tới gần, ngồi bên tôi như đã ... Quen biết nàng, thầm hỏi được bao lâu ? Nàng Thu ơi .. Mắt nàng chứa giọt sầu ... Cảnh tuyệt thế, sao Nàng buồn quá vậy !Nàng không nói ! mắt dõi về phía ấy ... Tôi lặng nhìn, tiên cảnh ở đâu đây ... Giụi mắt nhìn .. Ôi Tiên Nữ là đây Là Mỹ Nhân, của mùa thu tuyệt mỹ Nàng đứng dậy, mặt hồ thu rủ rỉ ... Liễu buông mình, vờn vạt áo nàng bay Lá thì thầm .. khẽ bảo là đắm say Ta cũng vậy, hồn còn say .. chưa tỉnh Uyên Ương

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét